Thursday, September 22, 2016

This is the end of the road



 


Một người thân của tôi vừa mới qua đời. Lúc chú còn sinh thời, chúng tôi gặp nhau vài tuần một lần, ăn uống, tán gẫu linh tinh, chủ yếu tán chuyện Sài Gòn Chợ Lớn những năm 70-80. Lần cuối cùng gặp, cả bọn ăn mì hoành thánh, chú kể chuyện chú phụ gia đình bán mì xá xíu ở Chợ Lớn thế nào, bí kíp làm sao để cọng mì dai, giòn, sực sực, thoang thoảng mùi trứng gà, đúng tên gọi “mì trứng” dù ngập trong nước lèo. Tôi bác ngay, bảo thôi chú ơi, đời cháu chưa từng ăn cọng mì nào dai dẻo và thơm ở Sài Gòn cả, toàn loại mì trứng Safoco trụng nước sôi nhạt thết bở rẹt. Tiệm mì ngon nhất ở Chợ Lớn thì chất lượng sợi mì chỉ gọi là tàm tạm chứ không thể nào bì với loại mì thượng hảo hạng ngon giòn sn sật như mì Canada mà mình đang xì xụp ở đây. Chú nhìn tôi như thể tôi có bốn đầu sáu cặp mắt. Sau đó tôi kể chuyện tôi thích về Việt Nam, ngồi dưới bóng cây sơ ri râm mát, bẻ sơ ri chấm muối ớt “xử” ngay tại chỗ, chủ bảo Việt Nam làm gì có quả sơ ri nào có khía chấm muối ớt, “đời mình chưa bao giờ thấy quả sơ ri mà An nói, chỉ thấy những quả cherry giòn ngọt của Mỹ”. “Có” tôi cãi.

 “Không có, chưa thấy” Chú  nói .

“Phúc cho những ai không thấy mà tin, Chúa nói”

 “Hì hì, mình đâu có theo Chúa” Chú cười.

Nói chung ký ức về Việt Nam của tôi và chú hoàn toàn mâu thuẫn, thứ có trong tâm thức của người này thì không tồn tại trong tâm thức của người khác, thế mà chúng tôi vẫn cà kê được với nhau và cười xoà sau những giây phút bất đồng nẩy lửa.

Ngoài tán chuyện phím chúng tôi còn bàn về tranh, chú vẽ tranh tĩnh vật cực kỳ dễ dàng, những bức tranh mà tôi phải trầm trồ vì cảm giác yên bình mà chúng mang lại.

Chú độc thân, dạo gần đây bệnh tật nhiều (tuần đi chạy thn 3 lần, tim chỉ còn 20% khả năng, phổi ngập nước) nhưng vui tính, cực hài hước đúng kiểu đời tàn nhưng không phế, dù từ lúc sinh ra chú đã gặp toàn những cảnh bất công.

Bất công lớn nhất là chú sinh ra lành lặn nhưng vài tháng sau thì mắc chứng bại liệt vì bà già của chú không biết tí gì đến tiêm chủng phòng bệnh. Vậy mà chú vẫn vượt lên s phận, tốt nghiệp loại ưu kỹ sư tin học ở một trường danh tiếng của Texas và làm việc cho Microsoft mười mấy năm trước khi nghỉ mất sức.

Bất công thứ hai là chú yêu dì út của tôi mà không được đáp trả. "Đó là tình đầu và tình cuối của mình" chú đã nói như thế với tôi khi cả hai sắp say quắc cần câu một tối nào đó của một năm nảo năm nao nào đó. Tình yêu của chú đơn phương vì lúc hai người gặp nhau, dì út của tôi đã đem lòng yêu anh trai của chú và chú phải ngậm ngùi nhìn người tình trong mộng biến thành chị dâu của mình. Đau khổ dim l tan nát y hệt một bộ phim Đài Loan th thiệt.

Điều an ủi duy nhất là những năm cuối cùng chú bệnh nặng, dì tôi là người chăm sóc đặc biệt cho chú. Dì đưa đón chú đi bệnh viện, cơm nước săn sóc như một người mẹ ân cần yêu quý săn sóc con trai mình. Chú vẫn áy náy "Trời, mình bệnh tật vậy, làm phiền T quá, mình ngại" (họ bằng tuổi, luôn xưng tên với nhau và từ lần đầu tiên nghe họ nói chuyện với nhau tôi biết chú đã vượt qua được vết thương lòng, trong tâm thế chấp nhận và xem dì út tôi như bạn).

Tôi tưởng tôi đã đủ trưởng thành để chấp nhận cái chết. Tôi nhầm. Lúc dì tôi vỡ oà ở đầu dây bên kia báo tin xấu, bên này tôi chết lặng. Giống như vừa nhìn thấy một cây non bị một bình xịt đầy chất hoá học huỷ diệt ngay trước mắt, màu xanh đẹp đẽ của cây phút chốc biến thành màu đen và cái cây rũ ngay xuống, tắt thở. Tại sao? Tại sao? Tại sao? Lúc tôi đi vào nhà quàng nhìn chú nằm như ngủ trong quan tài không nắp đậy, dưới chân là một lẵng hoa  rực rỡ đến mức không thể rực rỡ hơn, nước mắt tôi lăn thành dòng. Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Giờ thì tôi đã biết tại sao. Nếu được cứu sống chú sẽ có đời sống thực vật và sẽ phải đau đớn gấp trăm ngàn lần (trước đây chú đã phải cầm bình ô xy đi lại trong nhà, đi lấy một món gì đó trong nhà cũng đã là quá sức)

Lúc hạ huyệt, tất cả mọi người bị buộc phải quay lưng đi, giải thích của thầy cúng là để hương hồn chú ở trên nhìn xuống, trông thấy mọi người quay lưng với mình thì yên lòng mà siêu thoát... Lúc ai ai cũng quay đi ấy, tôi nắm tay dì út của tôi. Người dì run bần bật, nước mắt chảy vòng quanh tứ tán. Tôi nói nhỏ, dì ơi dì đừng khóc nữa, ra đi không vợ con, không nợ nần như chú kể ra cũng là một cái phúc lớn.

Cơ thể chú, cũng thông minh như chủ nó, đã biết lúc nào nó cần đầu hàng số phận. Ôi, sao mà tôi ghét từ đầu hàng số phận, "chấp nhận" có lẽ là một từ thích hợp hơn. Cơ thể chú biết chấp nhận những gì nó cần phải chấp nhận. Không cần phải chiến, không cần phải đấu, không phải giành giật gì nữa. Nó biết lúc nào mình ở cuối con đường - Nó biết "this is the end of the road"...

Đời tôi sắp mở ra một chương mới. Sự thay đổi sp đến này cỏ khả năng đảo lộn toàn bộ cuộc sống hiện tại của tôi. Tôi hy vọng mình cũng như chú. Khi đi đến cuối đường, nhìn thấy cây cầu là đủ tự tin để biết “Đã đến lúc mình cần băng qua cầu rồi.” 
Cross the bridge when it comes.


Sunday, September 11, 2016

Tưởng niệm 9/11


Vì 9/11 năm nay rơi vào chủ nhật, lễ tưởng niệm được làm hôm thứ sáu. Tôi được mời tham gia một buổi tưởng niệm, được nghe một chị là phóng viên của Bloomberg Business News kể chuyện. Chị được mời lên phát biểu vì chị có đến 20 người thân và bạn bè tử nạn trong sự kiện này. 20 người là bè bạn, gia đình đều chết trong một tai nạn- một con số quá khủng khiếp.

Chị kể nhiều lắm nhưng tôi ấn tượng nhất là lúc chị nói về những người anh em họ đã cùng khôn lớn lên với chị, lúc chị chọn báo chí thì họ chọn nghề cứu hoả, và ba trong số họ đã ra đi trong khi giúp giải cứu người hôm 9/11. Chị kể về hai đồng nghiệp thân trong nhóm của chị hôm ấy tự dưng có việc phải đến họp ở toàn nhà World Trade và tử nạn.

Phần chị, trớ trêu là đúng hôm ấy lại có việc ở Houston và phải đáp máy bay từ New York đi Houston để họp, dự là chuyến bay sáng đi tối về. Lúc máy bay vừa đến nơi thì chị nghe tin dữ ở sân bay, thế là bị kẹt lại ở đó, mọi người ở sân bay bấn loạn lên hết cả. Chị bị kẹt lại 3 ngày, không có sẳn khách sạn, không có quần áo để mặc, cũng không có máy bay để quay lại New York. Chị nói chị đã rất ân tượng vì người Texas đã hào hiệp rộng lượng giúp chị lúc cơ nhỡ như thế nào (một bác tài xế ở sân bay đã chở chị đến nơi họp vì dịch vụ xe bus của sân bay đã bỏ chạy, đồng nghiệp chở chị đi mua áo quần, mời chị đến nhà ở)... Chị nói nhiều lắm nhưng điều làm tôi nhớ nhất là chị đã phải thuê xe lái về New York vì đợi mãi mà không có chuyến bay. Đi trên xe cùng chị là cặp vợ chồng bạn người Texas, họ là bác sĩ đã xin nghỉ làm để đến New York giúp người bị nạn.

Tôi nhớ mãi lời cuối cùng của chị "Điều bi thảm nhất trên đời là tôi phải chọn đám tang nào để có mặt, vì nhiều đám tang trùng giờ, trùng ngày chỉ khác địa điểm. Thật là một điều quá thê thảm và vô lý!"

Tôi đồng ý với chị. Trong hàng triệu triệu trái tim người Mỹ 9/11 mãi mãi là là một điều quá thê thảm và vô lý!

Thursday, September 1, 2016

Đánh cắp kim cương




Dạo này tình hình công việc của nhóm tôi quá căng thẳng, sức ép lại quá nhiều nên chúng tôi quyết định "xoã". Chơi video game đập nhau trên màn hình Xbox hay Playstation thì nhóm tôi ai cũng đã quá sành; mạng xã hội thì ai ai cũng tởm; ăn uống tán phét mãi cũng chán.  Cả bọn nảy ra trò đăng ký chơi video game ngoài đời thật.
Bạn cứ tưởng tượng trong những phim hành động như Ocean Eleven, Casino Royale các nhóm tội phạm phải hành đông nhanh gọn, nhịp nhàng và ăn ý như thế nào để đạt được  mục tiêu thì chúng tôi cũng phải hành động nhanh chóng hiệu quả tương tự,. Điều khác biệt là tội phạm thật có thể “ngâm cứu” trước nhiều ngày nhiều giờ về nơi họ cần gây án còn bọn chúng tôi - những kẻ chơi lần đầu- không biết tí ti gì vì những thứ đang chờ mình phía trước.

Một ngày đẹp trời sau khi ăn uống no nê, cả bọn hẹn  nhau 6h tối. Đúng giờ, mười mấy người xuất hiện ở một nơi đồng không mông quạnh, bên cạnh đường ray xe lửa Nam Bắc, trước một toà nhà sừng sững mà thoạt nhìn tôi không hề mảy may đoán được bên trong lại chứa những trò chơi mạo hiểm và thú vị, thử thách tận cùng trí thông minh con người.

Sau khi ký các loại giấy ở tiếp tân, cam kết sẽ miễn kiện cáo chủ toà nhà nếu nhỡ có gì không hay xảy ra (bạn biết rồi, Mỹ hở tí là kiện cáo) tôi theo nhóm đi vào bên trong.


Chủ đề bọn tôi chọn hôm nay là “Casino Royale” – dựa theo một bộ phim từng làm mưa làm gió vài năm trước.


Nếu trong 60 phút không tìm ra được kim cương mà còn dẫm vào ma trận lazer thì sẽ bị cảnh sát bắt. Nhóm còn lại chơi trò "Vượt ngục", sau 60 phút không vượt được ngục bị bắt lại thì sẽ ở tù rục xương.
 
Nhóm tôi có 6 người, trong 6 người đó chỉ có 1 đàn ông, tôi là người trẻ nhất. Dù ở ngoài  chúng tôi đã bắt thăm và ngẫu nhiên lập thành một nhóm để cạnh tranh với 2 nhóm còn lại - mỗi nhóm cũng 6 người - xem ai sẽ chơi thắng trò hôm nay, tôi đã làm việc cạnh họ ít nhất 5 năm và biết về họ tương đối. K, 45 tuổi đã làm manager 12 năm, rất chi tiết và tháo vát trong tất tần tật mọi sự (các loại report K chịu trách nhiệm phân tích cho nhóm luôn chi tiết tỉ mỉ đến mức siêu phàm), D, 56 tuổi, team leader. là cowgirl cừ khôi, rất sắc bén và có cách giao tiếp cực kỳ rõ ràng đâu ra đó. N, 58 tuổi nhanh nhẹn, dẻo dai, vì ngày nào cũng đi tập thể lực hai lần, C - 54 tuổi là vợ của một ông sếp FBI, ít nói, rất biết control cảm xúc (dù có bực bội cỡ nào vẫn không bao giờ lộ ra để cho khách hàng biết), T –người đàn ông duy nhất của nhóm, 60 tuổi, từng phục vụ 3 năm trong hải quân Mỹ,  rất khôi hài, hay mỉa mai, đã cùng vợ và 3 con trai tự cất căn nhà rộng 200m  hai tầng lầu bằng hai bàn tay của chính mình. Người còn lại là tôi.



“Nhiều món đồ đạc trong phòng này có thể trở nên hữu dụng giúp chúng ta mở khoá (hoặc không). Nếu nhập password sai, bạn sẽ mất 30 giây đợi trước khi có thể nhập password mới.”Đầu tôi vang vang lời nói của người hướng dẫn tóc vàng khi chàng đưa bọn tôi vào một căn phòng tối như mực. “Chúc may mắn” chàng nói không quên kèm theo nụ cười rạng rỡ  như Brad Pitt. Cửa điện tử rít lại zzzzz báo hiệu chúng tôi đã bị lock. Chúng tôi có 60 phút để tìm ra viên kim cương 450 carar nằm đâu đó trong căn phòng.


Không  ai bảo ai cả bọn đi vòng  vòng, giương mắt nhìn, rồi bới tung những thứ trong phòng. Trong một góc phòng là cây đàn organ đen cũ kỹ, các phím giữa cây đàn có dán số từ 1 đến 9, phía sau cây organ là một cánh cửa sắt trông giông giống cánh cửa chúng tôi đã bước vào, bên cạnh cửa sắt  này có pinpad để nhập mã số. Ở một góc khác là một cái tủ con con, bên trên đặt một  máy cassette đen nhỏ, không có CD bên trong cũng không có dây và pin. Góc khác là một kệ sách to chứa hơn chục quyển sách dày cộp và các đồ trang trí kệ sách. Bên cạnh kệ sách là một quầy rượu có kệ rượu nhỏ bên cạnh một cửa sổ đã đóng kín. Bên dưới quầy rượu là một safety box và những dụng cụ để pha chế rượu.  Góc còn lại là cánh cửa nơi chúng tôi vừa bước vào.
  

Giữa phòng là một bàn hình chữ nhật lớn loại dùng ở các song bài, đầy những con chip đen đỏ. Trên bàn là những lá bài để ở ba vị trí của ba người chơi. Trên mặt bàn, ngay ghế của người chơi đầu tiên là 5 tờ $100 đô la (tiền giả),  của người thứ hai là 700, của người thứ ba là 900 và những lá bài đầm già bích rô cơ trước mặt. Sau lưng quầy rượu trong góc phòng C tìm ra, giữa những chai rượu uống dở có một chai rỗng, bên trong là một tờ giấy cuộn tròn, trên nắp chai một cái khoá cần mã số để mở . Tôi đoán code để mở chai là 179 (dựa theo số tiền trên bàn), không đúng, tôi thử 971 (không đúng), 917 (không đúng), cuối cùng là 791. Chai bật ra, chúng tôi thò tay lấy tờ giấy con đã cuộn tròn bên trong, trên tờ giấy in dãy số 17264.


Trong lúc ấy, C và N đang lục tung kệ sách. T đi vòng vòng  trong phòng   đã tìm ra ba chiếc chìa khoá dạng cổ màu vàng rất đẹp, một trên thành cửa sổ, một dưới tấm thảm chùi chân ngay cửa phòng và một dưới đáy một chậu hoa hồng bằng lụa.  K tìm ra một chìa khoá trắng, thoạt trông không có gì đặc biệt giữa cuốn Bá tước Monte Cristo màu đỏ. Nàng dùng nó đút  vào một cái hộp sắt  được giấu khéo léo trên nóc kệ sách, khi nàng mở cái hôp ra, chúng tôi nhìn thấy một  tờ  giấy  ghi một dãy  mã số mới, 2165. Tôi nhanh chóng thử cả hai dãy số vừa tìm được để ấn vào một cái safe dưới quầy rượu. Mẹ kiếp 2165 là con số đúng (tôi bấm 17264 và bị lock mất 30 giây vì sai password).  Safebox bật mở, bên trong là một cái smart phone đang bị khoá., lại cần password. Chẳng ai nói gì với ai bọn tôi đều nghĩ dãy số 17264 chính là giải đáp cần tìm.



“Fuck!” Tim nói, nhìn đồng hồ đeo tay và thông báo 15 phút đã trôi qua. C dùng con số tôi tìm đươc từ cái chai rỗng để nhập vào smartphone. Sau khi chúng tôi đảo thứ tự các con số 17264 để ra dãy số mới mà vẫn không thành công, sau lần nỗ lực thứ 10 (mất toi 5 phút), smartphone báo lỗi “Wrong pattern”. Tôi hét lên:“Pattern” nghĩa là không phải bấm số mà phải dùng tay miết vào màn hình mục đích là để nối con số này với một số khác bằng những đoạn thẳng” - Kinh nghiệm này là do tôi học t bọn trẻ con ở nhà, chúng chuyên dùng pattern để làm password, tôi phải quẹt đúng hình tam giác, ngũ giác hay bình hành gì gì đó thì mới log được vào các thiết bị thông minh của chúng.. Móng tay của c ác gái trong nhóm tôi dài, nhọn, lại còn sơn dày cộp, cuối cùng T bị bắt nhâp 17264 vào theo pattern và smartphone được unlock.  Password được ch ấp nhận.Tức thì smart phone nhảy ra một màn hình khác đen ngòm có những chấm bi trắng. Chúng tôi nhìn màn hình trong ba phút, tuyệt vọng.  “Chúa ơi, chúng ta phải làm gì kế tiếp  với cái thứ  quỷ  này  chứ?”


Cuối cùng cả bọn quyết định dùng điện đàm để gọi cho người hướng dẫn, theo luật chúng tôi đã tìm ra 3 chìa khoá cổ, nghĩa là được hỏi chàng ba câu hỏi khi bị bí. Tiếng chàng tóc vàng vang lên "Hãy dùng điện thoại smartphone đặt trước một hình ảnh nào đó trong phòng, bạn sẽ biết ngay bước kế tiếp" 



K và C lấy tất cả những quyển sách có hình bá tước ở trang bìa để bên dưới điện thoại, không có gì hiện ra cho đến khi D cầm điện thoại chiếu vào bức tranh vuông hình lá bài rô, mỗi cạnh chừng 50 cm n ằm im ắng trên tường. Ngay lập tức,  trên smart phone những chấm bi ngu xuẩn biến mất, màn hình smart phone hiện ra 6 quyển sách Monte Cristo xếp đứng cạnh nhau ở góc của một kệ sách. Bìa sách xếp theo th t vàng nhạt, xanh lá, xanh nước biển , đen và đỏ. Chúng tôi xếp tất cả các sách vào góc của chiếc kệ theo đúng vị trí ấy. Vẫn không có chuyện gì xảy ra. Tôi nhìn mọi người "tại sao trong hình qua smart phone các quyển sách không quá cao- có khoảng hở giữa sách và đầu kệ sách-  mà ở sách của bọn mình lại bị che bởi cạnh trên cùng của cái kệ?”



 D hiểu ý tôi, nàng vội gom 6 quyển sách sang góc khác của kệ sách (hoá ra đây là hai kệ sách ghép lại với nhau) và đặt chúng đúng thứ tự vị trí chúng tôi vừa nhìn thấy ở kệ thấp hơn. Cả bọn nhìn nhau, rồi mình phải làm gì nữa đây? Tắt tị, im lặng.



Chợt N. gầm lên "Oh my god, mất mẹ nó 20 phút rồi, tôi thật là vô dụng quá, tôi cần phải làm gì đó chứ, mà làm gì là làm gì, tôi chả biết làm gì, thôi tôi phải duỗi người một lúc vậy! Xin lỗi cả nhà " vừa nói bà vừa chống tay vào một cạnh của kệ, khom lưng và duỗi thẳng chân. Trước sự ngạc nhiên cực độ của chúng tôi,  kệ sách bật ra phía sau khi bị N. đẩy mạnh. Hoá ra sau kệ sách là một cánh cửa bí  mật. Good job, N! Chúng tôi reo lên vui mừng rồi lần lượt luồn qua kệ sách đ sang một căn phòng khác. Không biết có phải vì căn phòng này tối đen như hũ nút, lạnh buốt như Bắc cực hay vì lý do gì khác mà da gà khắp cả người tôi cứ nổi lên từng chặp…



Đây chỉ là 20 phút trong 60 phút ly kỳ tôi đã trải qua đ đánh cắp kim cương. Cả bọn 6 người chúng tôi như vừa cùng nhau lao đi một cái roller coaster,  mới âu lo thì lại chuyn sang vui mừng trước những “twist and turn” của cuộc chơi. Điều hay ho là trái tim đ ầy phiền muộn của tôi không còn trĩu năng sau 60 phút ấy, tôi hoàn toàn quên béng những lo âu dằn xé của bản thân những ngày tháng gần đây. Sau khi chơi xong ai cũng chép miệng tiếc rẻ 60 phút sao ngắn quá. Tôi thì nghĩ, dào, 60 phút quả là ngắn thật, nhưng cuộc chơi nào chả phải kết thúc, những kỳ nghỉ hè nghỉ đông thú vị dù dài cỡ nào cũng sẽ qua đi. Mọi thứ đều sẽ biến mất như chưa bao giờ xuất hiện. Và loài người chúng ta… chỉ cần một cú hích nhẹ nào đấy ở đâu đấy thì cũng có thể biến mất như chưa từng có mặt trên trái đất cách đây vài triệu năm. 

Thế thì những lo toan cỏn con của tôi những ngày tháng qua nào có ý nghĩa gì?