Thursday, September 22, 2016

This is the end of the road



 


Một người thân của tôi vừa mới qua đời. Lúc chú còn sinh thời, chúng tôi gặp nhau vài tuần một lần, ăn uống, tán gẫu linh tinh, chủ yếu tán chuyện Sài Gòn Chợ Lớn những năm 70-80. Lần cuối cùng gặp, cả bọn ăn mì hoành thánh, chú kể chuyện chú phụ gia đình bán mì xá xíu ở Chợ Lớn thế nào, bí kíp làm sao để cọng mì dai, giòn, sực sực, thoang thoảng mùi trứng gà, đúng tên gọi “mì trứng” dù ngập trong nước lèo. Tôi bác ngay, bảo thôi chú ơi, đời cháu chưa từng ăn cọng mì nào dai dẻo và thơm ở Sài Gòn cả, toàn loại mì trứng Safoco trụng nước sôi nhạt thết bở rẹt. Tiệm mì ngon nhất ở Chợ Lớn thì chất lượng sợi mì chỉ gọi là tàm tạm chứ không thể nào bì với loại mì thượng hảo hạng ngon giòn sn sật như mì Canada mà mình đang xì xụp ở đây. Chú nhìn tôi như thể tôi có bốn đầu sáu cặp mắt. Sau đó tôi kể chuyện tôi thích về Việt Nam, ngồi dưới bóng cây sơ ri râm mát, bẻ sơ ri chấm muối ớt “xử” ngay tại chỗ, chủ bảo Việt Nam làm gì có quả sơ ri nào có khía chấm muối ớt, “đời mình chưa bao giờ thấy quả sơ ri mà An nói, chỉ thấy những quả cherry giòn ngọt của Mỹ”. “Có” tôi cãi.

 “Không có, chưa thấy” Chú  nói .

“Phúc cho những ai không thấy mà tin, Chúa nói”

 “Hì hì, mình đâu có theo Chúa” Chú cười.

Nói chung ký ức về Việt Nam của tôi và chú hoàn toàn mâu thuẫn, thứ có trong tâm thức của người này thì không tồn tại trong tâm thức của người khác, thế mà chúng tôi vẫn cà kê được với nhau và cười xoà sau những giây phút bất đồng nẩy lửa.

Ngoài tán chuyện phím chúng tôi còn bàn về tranh, chú vẽ tranh tĩnh vật cực kỳ dễ dàng, những bức tranh mà tôi phải trầm trồ vì cảm giác yên bình mà chúng mang lại.

Chú độc thân, dạo gần đây bệnh tật nhiều (tuần đi chạy thn 3 lần, tim chỉ còn 20% khả năng, phổi ngập nước) nhưng vui tính, cực hài hước đúng kiểu đời tàn nhưng không phế, dù từ lúc sinh ra chú đã gặp toàn những cảnh bất công.

Bất công lớn nhất là chú sinh ra lành lặn nhưng vài tháng sau thì mắc chứng bại liệt vì bà già của chú không biết tí gì đến tiêm chủng phòng bệnh. Vậy mà chú vẫn vượt lên s phận, tốt nghiệp loại ưu kỹ sư tin học ở một trường danh tiếng của Texas và làm việc cho Microsoft mười mấy năm trước khi nghỉ mất sức.

Bất công thứ hai là chú yêu dì út của tôi mà không được đáp trả. "Đó là tình đầu và tình cuối của mình" chú đã nói như thế với tôi khi cả hai sắp say quắc cần câu một tối nào đó của một năm nảo năm nao nào đó. Tình yêu của chú đơn phương vì lúc hai người gặp nhau, dì út của tôi đã đem lòng yêu anh trai của chú và chú phải ngậm ngùi nhìn người tình trong mộng biến thành chị dâu của mình. Đau khổ dim l tan nát y hệt một bộ phim Đài Loan th thiệt.

Điều an ủi duy nhất là những năm cuối cùng chú bệnh nặng, dì tôi là người chăm sóc đặc biệt cho chú. Dì đưa đón chú đi bệnh viện, cơm nước săn sóc như một người mẹ ân cần yêu quý săn sóc con trai mình. Chú vẫn áy náy "Trời, mình bệnh tật vậy, làm phiền T quá, mình ngại" (họ bằng tuổi, luôn xưng tên với nhau và từ lần đầu tiên nghe họ nói chuyện với nhau tôi biết chú đã vượt qua được vết thương lòng, trong tâm thế chấp nhận và xem dì út tôi như bạn).

Tôi tưởng tôi đã đủ trưởng thành để chấp nhận cái chết. Tôi nhầm. Lúc dì tôi vỡ oà ở đầu dây bên kia báo tin xấu, bên này tôi chết lặng. Giống như vừa nhìn thấy một cây non bị một bình xịt đầy chất hoá học huỷ diệt ngay trước mắt, màu xanh đẹp đẽ của cây phút chốc biến thành màu đen và cái cây rũ ngay xuống, tắt thở. Tại sao? Tại sao? Tại sao? Lúc tôi đi vào nhà quàng nhìn chú nằm như ngủ trong quan tài không nắp đậy, dưới chân là một lẵng hoa  rực rỡ đến mức không thể rực rỡ hơn, nước mắt tôi lăn thành dòng. Tại sao? Tại sao? Tại sao?

Giờ thì tôi đã biết tại sao. Nếu được cứu sống chú sẽ có đời sống thực vật và sẽ phải đau đớn gấp trăm ngàn lần (trước đây chú đã phải cầm bình ô xy đi lại trong nhà, đi lấy một món gì đó trong nhà cũng đã là quá sức)

Lúc hạ huyệt, tất cả mọi người bị buộc phải quay lưng đi, giải thích của thầy cúng là để hương hồn chú ở trên nhìn xuống, trông thấy mọi người quay lưng với mình thì yên lòng mà siêu thoát... Lúc ai ai cũng quay đi ấy, tôi nắm tay dì út của tôi. Người dì run bần bật, nước mắt chảy vòng quanh tứ tán. Tôi nói nhỏ, dì ơi dì đừng khóc nữa, ra đi không vợ con, không nợ nần như chú kể ra cũng là một cái phúc lớn.

Cơ thể chú, cũng thông minh như chủ nó, đã biết lúc nào nó cần đầu hàng số phận. Ôi, sao mà tôi ghét từ đầu hàng số phận, "chấp nhận" có lẽ là một từ thích hợp hơn. Cơ thể chú biết chấp nhận những gì nó cần phải chấp nhận. Không cần phải chiến, không cần phải đấu, không phải giành giật gì nữa. Nó biết lúc nào mình ở cuối con đường - Nó biết "this is the end of the road"...

Đời tôi sắp mở ra một chương mới. Sự thay đổi sp đến này cỏ khả năng đảo lộn toàn bộ cuộc sống hiện tại của tôi. Tôi hy vọng mình cũng như chú. Khi đi đến cuối đường, nhìn thấy cây cầu là đủ tự tin để biết “Đã đến lúc mình cần băng qua cầu rồi.” 
Cross the bridge when it comes.


7 comments:

  1. Chia buồn cùng Nhỏ và tang quyến!

    hugsssss

    ReplyDelete
  2. Không dễ để biết được đâu là the end of the road. Càng không dễ để cross the bridge. Chúc may mắn An nhé.

    ReplyDelete
    Replies
    1. This comment has been removed by the author.

      Delete
    2. I will need all the luck in the world!

      Delete
  3. Replies
    1. Ừ, phận người như gió thổi may trôi bạn Truong nhỉ?

      Delete