Wednesday, November 9, 2016

Xanh hay đỏ?




Đây là kỳ bầu cử đầu tiên của tôi. Vì ngại đông đúc tôi không đợi đến ngày bầu cử chính thức mà đi bầu sớm. Vừa nhát thấy hàng dài dằng dặc ngay trước thư viện, cạnh tôi hai chiếc xe 7 chỗ đỗ xịch xuống, hai người tàn tật được người nhà dìu xuống để xếp hàng tôi đã chực quay đi, dự là sẽ quay lại vào ngày khác. Ngay lúc đó một anh cảnh sát Mỹ da trắng vừa bỏ phiếu xong đi ra, thấy tôi đang chuẩn bị quay gót, anh đến gần, nhìn thẳng vào mắt tôi nói nhỏ"cô ơi, đừng bỏ đi, chừng 10 phút là xong thôi!" Tôi gật đầu mở sách ra đọc, những người bên cạnh im lặng đứng đợi, không ai sử dụng điện thoại vì quy định "tắt tất cả các thiết bị điện tử nghe nhìn trong phạm vị 100 feet vào phòng phiếu." Dù người ra kẻ vào nườm nượp, hàng sau lưng tôi mỗi lúc mỗi rồng rắn hơn nhưng mọi thứ đều rất yên ắng và trật tự. Đúng như anh cảnh sát dự báo, tôi đợi chừng 10 phút thì lọt vào bên trong. Sau khi trình bằng lái và phiếu cử tri, tôi được hướng dẫn đến máy bỏ phiếu. Đó là một dãy máy vi tính khá to được che chắn cẩn thận để người bên cạnh không thấy được những thứ diễn ra trên màn hình đặt hơi nghiêng của bạn. Tôi đứng trước những lựa chọn của mình, ngoài chọn tổng thống/phó tổng thống tôi còn phải chọn các vị thẩm phán cho quận hạt mình sinh sống. Tôi nín thở click vào những lựa chọn của mình dựa vào những gì tôi đã nghe, đọc về những vị thẩm phán và những gì họ đã làm cho cộng đồng. Sau khi bỏ phiếu xong tôi đi ra, lòng nặng trĩu. Cầu xin Chúa giữ gìn nước Mỹ.
Hôm nay đã có kết quả bầu cử, phần lớn bạn bè của tôi đều tỏ vẻ sửng sốt. Trên các Facebook news feed, họ gọi dân Mỹ là lũ thần kinh, thất học, ngu dốt và vì thế mới bầu cho Donald Trump. Có người thất vọng vì hy vọng vào nữ tổng thống Mỹ đầu tiên tan tành mây khói, có người điên máu vì Trump là kẻ coi thường phụ nữ, lỗ mãng (mắng té tát một cô hoa hậu vì cô này lên cân, khoe khoang hợm hĩnh bảo là tôi mà muốn "thịt" cô nào tôi sẽ thịt cô ấy ngay) mà lại có thể thắng người đàn bà lẫy lừng Hilary Clinton, người từ nhỏ đã thông minh vô địch thiên hạ (ai đọc hồi ký Clinton sẽ biết) từ nhỏ đã có thiên hướng thành lãnh đạo thế giới, người đã từng là đệ nhất phu nhân ra vào Nhà Trắng và là đuơng kim ngoại trưởng Mỹ.
Trong một diễn biến khác, bạn bè ngoài đời của tôi, M cô bạn thân xinh đẹp trẻ trung tóc vàng như rơm gửi ngay tin nhắn cho tôi ngay khi Trump phát biểu thắng cuộc "Hi I guess I have become Adorable Deplorables"(Clinton từng gọi những người theo Trump là những "kẻ bi thê thương thảm thiết”, và M bạn tôi chơi chữ " Tôi đoán bây giờ tôi đã trở thành” kẻ bi thương thê thảm thiết đáng ngưỡng mộ"), K. 60 tuổi, bạn của M và tôi, mẹ đơn thân, giờ đang sở hữu một đoàn du thuyền cho thuê thì bảo "Tôi có ngạc nhiên nhưng mà thật sự rất vui mừng"
Dù chúng tôi chưa bao giờ chia sẻ với nhau mình sẽ bầu cho ai, ở những bữa trưa khi ngồi cạnh nhau nhìn màn ảnh tv chiếu nhan nhản cảnh Clinton và Trump đi vận đông ở các tiểu bang, tôi đã hiểu ra tại sao Trump thắng cuộc. Lần gần đây nhất là tuần trước ở một nhà hàng Mễ Tây Cơ, một bà sếp cấp cao trong tập đoàn của tôi dân North Carolina ngồi cạnh một bà nhân viên dân Texas cũng già tương tự, hai bà tâm sự chuyện chính trị. Bà nhân viên nói "Well, nếu mà Clinton thắng bà ấy sẽ lập lại đường lối mà Obama đã thiết lập, liệu chúng ta có muốn như thế không?" Bà sếp to bảo "Người ta ghét Trump vì cách ông ta nói chuyện bạt mạng nhưng những tài phiệt của phố Wall đều ăn nói kiểu đó cả, thậm chí còn hơn thế. Ông Trump là một ca rất thú vị"
Kết quả bầu cử đã một lần nữa khẳng định cho tôi thấy nước Mỹ quả rất... Mỹ. Người Mỹ đã thực sự nổi giận, họ chán ghét Clinton vì cho rằng tất cả những gì bà nói thể hiện bà chỉ là 1 chính trị gia chuyên nghiệp, họ nhìn thấy ở bà tham vọng chất ngất chạy vào nhà Trắng chứ không thấy sự tha thiết của bà với nước Mỹ. Họ có thể bỏ qua cho sự thô thiển thiếu kinh nghiệm chính trị của Trump nhưng không thể bỏ qua cho sự dối trá đã thành bản chất của Clinton. Họ chán ngán chính quyền hiện tại và âu lo Clinton sẽ là nối dài của những chính sách Obama Care đang thất bại. Và thế là họ đi bầu, chưa bao giờ dân Mỹ trắng đi bầu đông như vậy và như CBS phát biểu Clinton campaign đã xem nhẹ vai trò của những cử tri Mỹ trắng trong khi hy vọng quá nhiều vào cử tri da màu.
Họ mong mỏi và tin tưởng trong một niềm tin ngây thơ, phóng khoáng, chân thành và rất Mỹ, như kiểu họ luôn tin vào các kết thúc có hậu -happy endings và thiện sẽ thắng ác - the good will eventually win rằng ai cũng có một cơ hội, bà Clinton và ông Trump đã có cơ hội chạy đua vào Nhà Trắng, và cuối cùng thì Donald Trump doanh nhân thành đạt sẽ làm nước Mỹ hùng mạnh vững chắc trở lại, (như logo campaign của ông Trump, we make America great again). Người Mỹ vẫn mãi là người Mỹ, họ mãi mong muốn một sự đổi mới, họ hướng tới những mục tiêu to lớn xa xôi vời vợi chứ không an phận với viễn cảnh của hiện tại kéo dài! (và đó cũng chính là tâm lý họ từng mang khi bầu cho Obama "hope for change" 8 năm về trước chứ không phải thứ gì khác)
Họ là những bạn bè ngoài đời của tôi, những cha mẹ của những đứa bé bạn bè của con tôi, là những người chủ kinh doanh, là nhân viên văn phòng, là kỹ sư, là bác sĩ nha sĩ , là anh bán xe ô tô, là nhà báo, là luật sư, là mục sư, là thẩm phán, là nội trợ......
Họ bảo nhau"Bạn ghét cả hai ứng viên mùa này phải không? Vậy thì hãy bầu cho người mà bạn ghét ít hơn cả" "Cả hai đều tệ nhưng xxx thì tệ hơn!" Người Mỹ có câu"hãy lựa thuốc độc của bạn" - pick your own poison nghĩa là trong tình huống phải chết hãy biết chọn cái chết nào bạn thấy êm ái nhất (thuốc độc, voi giày ngựa xéo hay tứ mã phân thây?) Họ có cơ hội đe lựa chọn và họ đã bầu theo lương tâm của họ. Làm sao tôi có thể gọi họ là những kẻ vô học, ngu dốt, thiếu thông tin? Làm sao tôi có thể xem thường họ và dè bĩu màu xanh đẹp hơn màu đỏ? (*) Suy cho cùng ai cũng có quyền trước sở thích riêng tư của mình, phải không?.
Trước tất cả những gì bạn thấy, bạn nghe, cách phản ứng đúng đắn duy nhất là im lặng. Có điều lúc trong phòng phiếu, khi chỉ có một mình, chỉ có bạn (và Chúa) biết bạn đã chọn ai.
Tôi thật sự cảm kích Clinton khi bà kết thúc bài diễn văn thua cuộc "Trump sẽ là tổng thống của tất cả chúng ta. Chúng ta đang nợ ông một đầu óc rộng mở và một cơ hội tiến về phía trước, dưới sự lãnh đạo của ông"
Tôi thành thực cầu xin Chúa hay giữ gìn nước Mỹ!
(*) xanh là màu của đảng dân chủ, đỏ là màu của đảng cộng hòa