Thursday, December 15, 2016

Vui buồn 2016





2016 là một năm có quá nhiều biến cố với tôi.

Vào một khoảnh khắc điên khùng nào đó, vì một chuyện nhỏ con con, một vài người trong một nhóm tôi (tưởng là) thân đã vây lại đánh hội đồng tôi, trong lúc tôi chưa hiểu ất giáp gì thì một người rút dao ra phóng ngay vào tim tôi. Dao bay nhanh nhưng may là chỉ sượt qua tim, găm ngay giữa ngực. Tôi loạng choạng ngã, chưa kịp cảm nhận cơn đau nhưng bàng hoàng sửng sốt, cứ tưởng trời đang sập phía sau lưng mình. Một khoảng thời gian dài sau đó tôi bế quan luyện công. Trong lúc dưỡng thương  tự kiểm điểm không biết do mình ăn ở kém đức thế nào mà phải lâm vào tình huống người tốt bị hại thì tôi đã kịp nhận ra có những kẻ chỉ vì tiền hay vì những quyền lợi cò con sẵn lòng giẫm lên mọi giá trị sống. Tôi hiểu luôn vì sao ông bà có câu "ngưu tầm ngưu mã tầm mã, nồi nào úp vung nấy". Không phải cứ là người tốt sống chân thành thì có thể an ổn, nhưng cũng không cần phải quá khôn để thoát thân kiểu gió chiều nào anh ngả theo  chiều ấy. Tôi cũng nhận ra những chuyện "cò con" chỉ là đối với tôi, kẻ lớn lên trong nghèo khổ nhưng không xem đồng tiền to ngang bánh xe bò. Còn với một số người, một đồng cũng lớn, một xu cũng to tát, một hào cũng phải nồi da xáo thịt.  Nhưng đời mà, tất cả mọi người đều khác nhau, biết làm sao được, nhỉ? 

Vài tháng sau thì tôi gặp một việc khác tuy không đau nhưng mà tràn trề thất vọng. 
Cuối năm thì lại một chuyện không đau cũng chẳng thất vọng nhưng mà buồn.

Rất may là trong lúc tôi đang hết sức đau đớn, sầu não và hoài nghi về lương tri loài người, ơn trên gửi cho tôi vài "dấu chỉ", nhắc nhở tôi là cuộc đời không chỉ thăm thẳm những nỗi buồn, mà còn có những niềm vui. 

Như niềm vui nhìn thấy hai đứa bé con tôi, đứa 8 tuổi, đứa 11 tuổi lớn lên từng ngày. Tôi ở xa gia đình, xa cha mẹ, con cái phải tự tay nuôi dạy, chúng nó không có ông bà chú bác bên cạnh nâng đỡ bảo ban nhưng hàng ngày tôi cố gắng đảm bảo hai sản phẩm mang 100% dấu ấn của tôi lớn lên trong sự hồn nhiên trẻ con đúng kiểu, không a dua đua đòi món này món kia, không chạy theo vật chất, không màng đến vẻ ngoài hào nhoáng đầy dẫy trong xã hội Mỹ. Sau này thế nào cũng có lúc chúng bị xã hội tiêu dùng tha hóa nhưng càng làm chậm quá trình ấy chừng nào càng tốt chừng ấy.  Ngày nào tôi cũng tự nhắc mình rằng thì là tôi đang xây nền móng cho những ngôi nhà tương lai nên mỗi ngày tôi phải dạy chúng một cái gì đó hay ho thú vị. Tôi theo trường phái tin là 90% tính cách con người được định hình trong 10 năm đầu đời. Đứa trẻ nào sau này phát triển thành một người lớn hư hỏng là do trong 10 năm đầu tiên nó không được nuôi dạy tử tế đúng cách. Nhưng tôi chưa dạy dỗ gì thì chúng đã biết giải quyết vấn đề ngoài sức tuởng tượng của tôi (bằng chứng gần đây nhất là trong lớp, khi cả lớp viết thư xin quà từ  ông Noel, thằng bé 8 tuổi thật thà thưa với ông già Noel nó đã có những thứ nó muốn, những món đồ chơi mẹ nó không mua cho nó thì nó biết tự làm, xin ông Noel hãy trao quà Giáng sinh cho các bạn kém may mắn hơn nó. Con bé chị 11 tuổi thì đã bắt đầu biết buồn, khi con bạn thân dọn sang tiểu bang khác sống, nó chẳng biết làm gì hơn ngoài việc cắn giấy bút, sáng tác một loạt các bài thơ, rồi ngồi gảy đàn từng tứng tưng hết đêm này sang đêm khác). Con cái biết dùng thơ và nhạc để giải toả nỗi buồn của mình theo tôi là chiến công lớn nhất của việc làm mẹ. Behind a good kid is a great mom, bọn Mỹ nói thế.

Niềm vui khác của năm 2016 là niềm vui đi lang thang. Vì công việc tôi thuờng lang bạt đến rất nhiều thành phố nhỏ của Mỹ, những thành phố xa xa xôi xôi không hề nổi tiếng in the middle of nowhere chả ai biết đến. Khi nào xong việc thì tôi có thể đi lang thang, khi vài hôm, khi vài buổi nhưng những khoảng thời gian ấy đem đến cho tôi bao nhiêu là sự sảng khoái. Sự sảng khoái cần có của một người cần và thiết tha đuợc sống trong một môi trường mới, với một danh tánh đuợc cải đổi, được làm tất cả nhưng gì mình muốn mà không cần phải "là mình"  (khi xung quanh không ai biết mình là ai.) Lần gần đây nhất là khi tôi được lang thang ở thành phố Mũi Tên Gẫy (Broken Arrow, Oklahoma), tôi đã tìm thấy nhiều niềm vui kỳ lạ trong một môi trường lạ lẫm. Giữa những người lạ lẫm.Điều kỳ lạ là ở những nơi giản dị, dân dã nhất tôi đã tìm lại đuợc niềm tin vào luơng tri của loài người.

2016 cũng cho tôi niềm vui từ sách, dù xưa nay tôi vẫn xem viết lách là thú vui không hơn không kém, khi đuợc cầm quyển sách đầu tiên, nâng niu đứa con tinh thần của mình trên tay,  tôi đã nhòa lệ. Nhưng sự thật là những giọt  vui mừng lúc ấy không thể nào sánh với niềm vui nhận đuợc muôn vàn thư tay và tin nhắn từ những bạn bè thân thiết và cả những nguời tôi chưa hề gặp mặt, họ tìm ra tôi để kết nối sau khi đã đọc qua sách của tôi (và chắc là 99.99% thất vọng tràn trề vì ngoài đời tôi là một kẻ cực kỳ nhàm chán). Thú vị nhất trong những bức thư tay là nhận xét của một bạn "Quyển sách của chị như một món quà to, bên trong mỗi mẩu chuyện là một món quà nhỏ, rồi bên trong từng món quà nhỏ lại là những món quà nho nhỏ khác, đuợc tạo ra từ cách chị xâydựng nhân vật, cách nhân vật triết lý, sống hay suy ngẫm.Đọc sách của chị giống như đuợc mở búp bê Nga, quả to rồi trong gói quà to lại có món nhỏ hơn, trong món nhỏ hơn lại là một món nhỏ hơn." Đại loại thế.

Tóm lại 2016 là một năm đem đến rất nhiều những hờn giận đắm say, não nề cay đắng. Nếu cuộc đời tôi là một cây cổ thụ thì những gì diễn ra năm 2016 đã làm cho rễ cây cổ thụ ấy vuơn dài, cắm  đến những tầng thẳm sâu nhất trong lòng đất. 

Nơi tôi sống, mùa này đang đuợc xem là mùa vui, mùa lễ, holiday season/ season of joy. Ngoài đường, mỗi khi kết thúc câu chuyện và biết không gặp nhau nữa cho đến sau Giáng sinh người ta gửi nhau lời chúc Giáng sinh vui vẻ, năm mới hạnh phúc. Đối với tôi mùa lễ, mùa vui gợi đến những ngày gia đình nhỏ của tôi lang thang trên các triền núi để truợt tuyết. Được cầm tuyết nhẹ bỗng trên tay, tự nhủ mình đang may mắn cầm những vốc tuyết nhẹ xốp và sạch nhất quả đất. Để nghe những nguời yêu thương của tôi bảo nhau, mùa này không phải để tặng quà mà là để dành  thời gian cho nhau trọn vẹn, để chơi cờ, làm bánh flan, phóng tiêu, xem phim cùng nhau. Để tha hồ  tạo nên kỷ niệm, tha hồ mà yêu thương. Để mà sẳn sàng cho năm mới sắp đến. 

Chúc các bạn có một mùa lễ êm đềm và năm 2017 tràn ngập những yêu thương!

1 comment: