Sunday, January 15, 2017

What was the last thing you were grateful for?



Làm người bạn phải học cách biết ơn, dân Mỹ bảo thế. Nếu không, bạn sống mà còn thua cả... động vật vì thú cưng chó mèo còn biết làm cho chủ vui bằng cách này hay khác. Nhưng mà khi làm ơn cho ai cái gì dân Mỹ hay nhớ, hay để bụng, xem nguời khác sẽ trả ơn mình thế nào. Chả thế mà khi xem phim Mỹ bạn hay thấy có đoạn, trong tình thế hiểm nghèo nguy kịch nhân vật anh hùng của chúng ta lâm vào thế bí, chàng bấm bấm điện thoại gọi cho một nhân vật VIP "thứ dữ", "Hello, tôi cần ông giúp tôi chuyện này, phải thế này thế này thế này....Không, dm, khó quá tao chả giúp đuợc...Thế ông có nhớ ngày x tháng y năm z tôi đã làm gì cho ông không? " Và đoạn phim quay lại cảnh xưa khi nhân vật anh hùng vượt lằn ranh sinh tử để cứu sống nhân vật thứ dữ... Nhân vật thứ dữ thều thào cảm kích "Tôi mắc nợ anh rồi"...Nhân vật anh hùng  mồ hôi ròng ròng, máu me đầy mặt cuời nhạt "You owe me this one"...Phim quay lại khung cảnh hiện tại nhân vật thứ dữ tỏ ra rất xúc động, bồi hồi sau khi nhớ lại cảnh xưa nhưng vẫn rất tỉnh táo phán "Xong vụ này là tao với mày huề nhá, chả ai nợ ai cái gì" Đó là cách dân Mỹ giải quyết một ân tình.

Một ngày cuối năm tôi cùng ba nguời bạn Mỹ thân nhất của mình hẹn nhau đi ăn. Chúng tôi, những kẻ chuyên đi săn happy hours ở các nhà hàng  (từ 5h đến 7h) rất thích thú xuất hiện ở những nhà hàng khi thức ăn thức uống đều rẻ (bằng nửa giá), nhà hàng chưa quá đông đúc, sau khi ăn uống thỏa thuê xong mò về nhà lại không qúa trễ.

Điều mà chúng tôi nói hôm đó không phải là mình đã làm ơn cho ai trong năm qua, mà là lòng biết ơn. Cuối năm nào chúng tôi cũng nói về một thứ gì đó sến súa, như là mục tiêu của năm mới là gì, thành tựu lớn nhất của năm cũ là gì....

Năm nay thì "điều gì gần đây nhất làm bạn cảm thấy biết ơn cuộc đời?"(What was the last thing you were grateful for? )

Karen, tóc đỏ dợn sóng bồng bềnh đã điểm vài sợi bạc , sinh ra và lớn lên bên vịnh San Francisco, có chồng là kỹ sư hóa dầu siêng năng hiền hậu, kiếm tiền nhoay nhoáy, mĩm cười, cất giọng California của chị lên, rõ ràng, trong trẻo. "Điều mà tôi biết ơn nhất trong năm qua là trời cho tôi cơ hội được trải qua chín năm với Beethoven (tên con Chihuahua của chị). Nó vừa mới qua đời tuần truớc nhưng những kỷ niệm và  giây phút ấm áp mà nó mang lại cho gia đình tôi, chúng tôi mãi gìn giữ, tôi không thể nào quên" Karen không có con cái và tôi đã nghe về con Chihuahua này nhiều lần. Tôi cũng đã nhìn thấy hình của nó qua điện thoại và trên bàn làm việc của Karen. Bethoven là một con chó nhỏ, lông màu nâu nhạt, mắt tròn như hai hạt nhãn.  (Với tôi nó không có vẻ gì đặc biệt ngoài chuyện mỗi lần từ Texas về thăm bố mẹ ở San Francisco, Karen đều book vé máy bay cho nó đi cùng vợ chồng chị.  Khi đi du lịch nước ngoài, cả hai luôn đem con chó nhỏ theo cùng, dù  vé máy bay của chó hơn một nửa vé của người, nhưng mà "He is our family" Karen nói to như vậy mỗi khi khi có ai đó tặc luỡi khi nghe đến giá  vé 1,000usd cho chú chó nhỏ.) Hôm Bethoven qua đời Karen xin nghỉ việc để đưa nó đi hỏa tán. Mắt chị sưng húp ba ngày sau khi Beethoven mất. 


Kathy, 64 tuổi, độc thân, con cái đã lớn và sống riêng, xoay xoay những ngón tay dài đeo đầy nhẫn quanh ly cocktail của chị "Điều tuyệt với nhất năm 2016 là  chuyến đi cruise đến Jamaica với vợ chồng con trai tôi. Tôi còn nhớ như in ngày thằng con trai tôi tròn muời tám tuổi, tôi chở nó ra salon auto mua cho nó nó chiếc xe đầu tiên. Đó là một chiếc xe sedan cũ, 8 năm tuổi, tôi trả bảo hiểm xe cho  năm đầu tiên và trả đứt chiếcxe bằng tiền mặt. Tôi nói với nó "Đây là chiếc xe duy nhất miễn phí mà con có từ mẹ. Con chịu trách nhiệm về xăng nhớt, mọi  sửa chữa khi hư hỏng, nếu có tai nạn con phải có tiền để trang trải những phần bảo hiểm không trả. Thằng nhóc tội nghiệp đã giữ gìn cái xe rất kỹ và đó là quyết định tốt nhất mà tôi đã làm cho nó. Các bà biết vì sao không, vì tôi đã dạy nó bài học tự chăm sóc bản thân nó và cuộc đời nó Chuyện gì sẽ xảy ra khi tôi quyết định trả góp xe hàng tháng, mua bảo hiểm cho nó hàng tháng, nuôi nó ăn hàng ngày, cho nó tiền tiêu hàng tuần rồi một ngày kia bất thình lình tôi không còn có mặt trên đời nữa?"

Marsha,tóc vàng, trẻ trung thông minh và hài hước liếm những ngón tay dính muối từ thành ly Tequilla " Điều mà tôi biết ơn nhất trên đời này là tình yêu vô điều kiện từ bố mẹ tôi, những nguời mà sau 42 năm quen biết tôi vẫn không mệt mỏi, mặt vẫn tươi roi rói, sáng bừng lên bất cứ khi nào tôi về thăm nhà và vừa bước chân qua ngạch cửa. Tôi đoán là họ vẫn còn tin vào tôi, vẫn chưa chán tôi mọi người ạ!" Nghe Marsha nói xong cả bàn đều cười, Marsha cũng cuời, mắt cô lấp lánh và ấm áp.

Đến lượt tôi, tôi không biết phải nói điều gì. Dĩ nhiên là tôi yêu ông bà cha mẹ tôi nhưng mà các tình yêu ấy của tôi, họ ở xa quá (không gặp gỡ làm sao tạo ra kỷ niệm), tôi cũng không còn thời giờ để nuôi thêm một con vật cưng, con trai tôi còn quá nhỏ để tặng tôi chuyến đi cruise miễn phí.

Tôi nhớ đến khoảnh khắc hạnh phúc nhất của năm 2016, khi tôi lái xe lang thang giữa những rặng núi sừng sững đầy tuyết, ở độ cao hơn 4km so với mặt biển, tôi hoàn toàn bị choáng ngợp bởi khung cảnh hùng vĩ đầy ấn tuợng của dãy núi chia đôi nước Mỹ, xém tí quên bén lời bạn bè tôi dặn phải cực kỳ cẩn thận vì chỉ cần đánh tay lái quá một chút là xe tôi sẽ lao xuống vực... Mồ hô tôi túa ra từ hai bàn tay vì căng thẳng, tôi thả lỏng vô lăng, nhìn mặt trời đỏ ối lúc thì ở bên phải xe lúc lại bên trái, xe tôi  cứ thế lững thững đi trên con đuờng độc đạo nhỏ hẹp uốn lựợn quanh những triền núi. Bên dưới là những thung lũng nhấp nhô xanh rì màu cỏ, xanh biếc màu thông, tuần lộc, dê núi chậm rãi gặm cỏ và những đám mây trắng xốp bồng bềnh. Nhìn sau nhìn truớc, nhìn ngang, đâu đâu cũng là thiên nhiên, hùng vĩ, rộng lượng và chân thật. Có một điều gì đó quyến rũ cực kỳ, mạnh mẽ đến mức khó cưỡng trong ý nghĩ tôi sẽ được nằm đâu đó  dưới kia, giữa những khe núi. Thân thể tôi sẽ đựợc bao phủ bởi  tuyết và mây,  đuợc ôm gọn trong lòng bà mẹ thiên nhiên dịu dàng, mát rượi, nhân hậu... để chìm vào giấc ngủ ngàn thu của mình. Chỉ cần tôi đạp mạnh chân ga một tí...

Và bây giờ thì tôi cảm ơn Chúa vì mình đã không làm điều đó.

1 comment:

  1. Nhà ấy có ăn Tết không vậy? Chúc cả nhà Năm Mới nhiều sức khỏe nhé :D

    ReplyDelete