Sunday, February 19, 2017

"Tôi đã sống một cuộc đời tươi đẹp"




Một buổi sáng chớm xuân, từ một hạt mầm nảy lên một cây hoa cúc nhỏ. Cô ấy kết bạn với cây hoa huớng duơng cũng nhỏ xíu xiu bên cạnh. 

Hai bạn cùng nhau lớn lên từng ngày. Cây hoa cúc nở ra những cánh hoa trắng tinh với nhụy vàng lấm tấm. Hoa hướng duơng thì cao ơi là cao và nổi bật với những cánh hoa vàng rực rỡ và nhụy hoa màu nâu sẫm. Cả hai đều yêu quý những giọt suơng mai và ánh nắng ấm áp.

Một ngày kia, gió đột ngột chuyển mùa, những cơn gió xưa nay ấm áp bỗng trở nên rất lạnh. Trong một khoảnh khắc nào đó, cúc trắng hoảng sợ nhận ra những giọt băng li ti đóng trên những chiếc lá của mình.

"Ôi, chuyện gì đang xảy ra thế này?"" Cô ấy hỏi.
Cây hướng dương quay sang hoa cúc, trả lời
"Sắp đến cuối mùa hè rồi, đã đến lúc chúng ta phải chết. Nhưng mà sau khi bạn chết, những hạt hoa sẽ rơi vào đất và những cây hoa cúc mới sẽ mọc lên từ đấy"

Cây cúc im lặng nghĩ ngợi, một lúc sau cô thì thầm "Tôi đã sống một cuộc đời tươi đẹp!' rồi cúc ngả đầu sang một bên.

*****

Đây là câu chuyện in trong sách giáo khoa ở truờng để" dạy bọn trẻ con 8 tuổi về vòng tuần hoàn của sự sống và cái chết. 

Anh chàng 8 tuổi nhà mình đọc xong thì thưa với mẹ, "ngoài việc dạy về vòng sinh tử, bài học của câu chuyện là chúng ta cần phải sống một cuộc đời tươi đẹp!"

Đúng thế con trai, chúng ta phải sống nhưng không phải kiểu nào cũng được, mà phải sống một đời tươi đẹp! :)

1 comment: