Sunday, March 19, 2017

Moonlight

Tôi ít đánh giá cao phim ảnh nên  khi nào rảnh rang là tôi dành thì giờ cho việc đọc sách (chả hiểu sao đọc mãi mà vẫn không hết các sách cần đọc), viết lách, vẽ tranh (viết, vẽ mãi cũng chán) hay nấu ăn (chẳng hiểu tại sao những người xung quanh ăn các món tôi nấu càng nhiều thì lại càng gầy đi?) bởi các phim bom tấn Hollywood thường hay bị tôi cho là đậm tính thương mại, xem xong là đáng quên ngay lập tức.  "Dạo này em có xem gì hay không? Giới thiệu cho các chị với!" Các bạn gái Mỹ đã hỏi tôi như thế hôm tuần truớc khi cà bọn đi uống bia và không còn chuyện gì để nói. "Không, Hollywood càng ngày càng tệ các chị ạ!" Tôi trả lời dõng dạc và tôi đã... nhầm. Vì lúc ấy tôi chưa xem Ánh Trăng (Moonlight), bộ phim vừa đạt 3 giải Oscar tháng truớc.




Nếu bạn từng là một cậu bé, sống ở đáy xã hội, trong một căn nhà mà bạn tuyệt đối không muốn quay về mỗi tối; nếu bạn từng cô đơn, yếu thế, kém tự tin đến mức bị ăn hiếp bầm dập ở truờng mà không biết mở lời  cùng ai; nếu mẹ bạn nghiện hút, làm gái, sẳn sàng nói dối để vặt tiền của bạn mua thuốc phiên; nếu người đàn ông duy nhất trong đời bạn không phải là bố bạn mà chỉ là một nguời quen tình cờ bạn biết và quý mến - một ngày tự dưng người ấy lăn đùng ra chết; nếu nguời bạn trót yêu đầu đời mới vừa hôn bạn đêm truớc sáng hôm sau quay sang đánh đấm bạn túi bụi chỉ vì thích làm anh  hùng trong một trò chơi thì bạn sẽ phải làm sao? Tuơng lai bạn sẽ trở nên như thế nào? Hành trang vào đời của bạn có gì không?


Tôi xem Ánh Trăng và cảm nhận nó bằng cách tôi cảm nhận cuộc sống ở Mỹ, bằng khả năng đoán truớc phản ứng của nhân vật y hệt như cách tôi dùng để đoán phản ứng của bạn bè, đồng nghiệp, của những nguời Mỹ tôi tiếp xúc trong xã hội (chồng tôi vẫn thường thắc mắc làm sao em biết trong tình huống này nguời Mỹ sẽ nói câu này hay làm việc này, tôi trả lời "em không trả lời đuợc, em chỉ biết. Vậy thôi" và trăm lần như một, điều tôi đoán trong đầu xảy ra ngay truớc mắt.)  Moonlight không làm tôi thất vọng, vì kết cục của nó là một kết cục tôi đã đoán trúng. Tuổi thơ như thế, gia đình như thế, bạn bè như thế, thì chỉ có thể kết thúc như thế!





Moonlight là một bộ phim quá buồn nhưng mà quá thật, như cuộc sống của những con người nằm duới đáy xã hội, những người vì lý do công việc tôi có dịp tiếp xúc hàng ngày và nhìn họ qua một "lăng kính an toàn", trong cả những khoảnh khắc họ hành xử đúng mực và không đúng mực. Nhiều lúc mà do mãi loay hoay hí hoáy trong tháp ngà của mình, tôi đã quên bẳn là sau lưng tôi, ở đâu đó tôi không đoán biết đuợc, những con người tội nghiệp ấy dù muốn dù không đã có thể hành xử/ bi đẩy vào những hoàn cảnh đầy thú tính như trong Moonlight.

Moonlight là bộ phim về nuớc Mỹ thât đến mức trần trụi. Nó đau lòng và thương tâm đến mức đã làm tôi khóc (chắc là hơn chục năm tôi chưa khóc khi xem phim).


Bạn có thể bảo A ơi đừng giới thiệu cho mình phim nào buồn quá, mình không xem đâu, mình sẽ không chịu nổi. Bạn đừng lo, nếu cuộc sống mỗi người là một cái cây thì nỗi buồn là rễ cây. Khi bạn càng buồn, rễ cây càng phát triển mạnh mẽ, càng bám sâu vào đất, biến bạn thành một người sâu sắc, toàn diện hơn,  giúp bạn cảm nhận nỗi đau của người khác, rồi cho bạn cái super power là khả năng nhìn cuộc đời một cách nhân hậu và rộng lượng hơn. Tôi nghĩ đó là một điều tốt (giống như món quà từ Thuợng Đế tặng ngược lại) cho những ai biết trân trọng nỗi buồn.


Với cả, nỗi buồn cuộc đời cậu bé Chiron đã phải đeo mang từ lúc em sinh ra cho đến năm em hai muới mấy tuổi là một nỗi buồn vô phuơng cứu chữa, sá gì nỗi buồn chúng ta phải chịu đựng ở 110 phút của phim. Phải không bạn?

Bộ phim chính thức làm tôi buồn 7 ngày và sau khi xem xong thì tôi dặn lòng sẽ nói với các chị Mỹ ở lần uống bia kế tiếp "Bộ phim Moonlight quả thât rất đáng hai giờ vàng ngọc!"

No comments:

Post a Comment