Monday, March 11, 2019

A star is born

“A star is born” là một bộ phim quá đẹp. Dù là phim remake (đã có đến 2 đạo diễn làm cùng nội dung phim này dăm bảy thập kỷ trước), bộ phim vẫn được đầu tư công phu, chỉn chu, hoàn hảo... mặc cho đây chỉ mới là tác phẩm đầu tay của Bradley Cooper khi anh lần đầu làm đạo diễn.

Chưa đọc rì viu, cũng chưa xem giới thiệu, mình chả biết nên mong chờ gì ở A star is born. Vậy mà... Ngay đoạn đầu khi nàng Ally hát “La vie en rose” trong quán bar rồi nằm dài một cách đầy gợi cảm trên bàn trước mặt chàng JM mình đã thấy thích bộ phim này rồi. Và càng xem thì mình càng mê, đến độ quên luôn là mình đã ngồi một mình không chồng không con, gần hai tiếng quên hết trời đất... để chìm đắm trong những phân cảnh hay bài hát có lời quá đẹp của phim.

Tóm lại, mình thích lời thoại của các nhân vật vì chúng quá chân thành. Mình cũng thích đủ các loại cảm xúc được đạo diễn kỳ công phu lồng ghép trong phim vì chúng được nhân vật bộc lộ rất thật, thật đến mức y chang cuộc đời mà mình trông thấy. Chỉ có điều, cái kết phim là thứ làm mình hổng nhất (như đang bay trên mây thì bị ai đá một phá rơi tõm xuống đất). Nếu một kẻ khốn cùng, nghèo khó, bế tắc, tuyệt vọng mà giải quyét cuộc đời như vậy, mình còn hiểu được. Còn những người giàu có, thành đạt, đủ thông minh để hiểu về cuộc sống và những quy luật của nó, thế giới luôn nằm dưới chân họ như JM mà cũng phải giải quyết cuộc đời như thế, thì mình chỉ còn biết nhìn trời mà than: tại sao?

Why, why and why?

Wednesday, February 27, 2019

Đời đang dạy ta điều gì thế?


Ngày xưa mình cứ hay than thở rồi thầm gato với các anh chị bên nhà chồng, giời ơi, con các bác lớn các bác sung suớng quá, con em còn bé tí, hết tả, sữa, ăn uống lại đánh răng, tắm gội, loay hoay cho chúng nó hết cả ngày. Ngày nay thì mình đã vỡ lẽ câu ngạn ngữ tiếng PHáp ở Idecaf mà madame Sương điệu chảy nhớt đi tu nghiệp bên Pháp về vẫn hay dạy tụi mình "petits enfants petits problèmes, grands enfants gros problèmes", nôm na là con càng lớn nỗi lo càng lớn.  


Chị bạn thân của mình ở đây có một đứa con gái nhỏ hơn con mình một tuổi. Nó 12, tự gọi là pre-teen, người nhỏ tí, da ngăm đen, gương mặt tối thui được mỗi đôi mắt sáng. Mẹ nó là dân có trình độ, là giáo sư dạy một truờng đại học có tiếng ở Sài Gòn, sang đây học tiến sĩ thì gặp bố nó, bố nó chộp lấy bộp luôn thế là mẹ nó ở lại, làm nhà hàng với bố nó rồi đi làm công ty tài chính Mỹ, giờ thì làm chủ ba tiệm nail to vật vã ở ba siêu thị thuộc loại to nhất trong vùng mình ở, khách đông nườm nượp, tiền chui vào túi như cháo chảy, xài tiền không chớp mắt, đời chắc không thể nào là giàu có, phú quý hơn nữa. Vậy mà chị ấy phát khổ vì con bé. Chở nó đi câu lạc bộ bơi lôi thì nó khóc, nó bảo nó đi bơi là vì con gái mình, con mình lên lớp khác rồi thì nó chả muốn đi bơi nữa. Cho nó thi đấu mỗi tháng một lần thì tháng này nó bảo phải mua cho nó đôi dép Birkenstock thì nó mới chịu thi đấu (mấy đôi Nike, Adidas vớ vẩn nhà có rồi thì không chơi), tháng sau nó nói phải mua cho nó Iphone X. Mẹ nó yêu cầu nó straight A thì nó yêu cầu mẹ nó phải cho nó về Việt Nam vào mùa hè. Mà không phải bố mẹ nó nói là nó tin ngay, nó bắt mẹ nó viết giấy cam kết, có ký tên rõ ràng. Nó ra đường không nhận thằng em trai nó là em ruột vì nó bảo thằng đấy vụng về, không biết cư xử, ngu, nó phịa ra cậu chuyện là bố mẹ nó muốn đẻ con trai mà không đẻ được nên mới xin thằng cu em nó về nuôi. Chị bạn mình cứ chắc luỡi nói với mình, con này có nhiều vấn đề quá, tôi phải cho nó đi consular mà mãi chưa sắp xếp được.


Con bé bạn thân của bé nhà mình thì là nạn nhân của ly dị. Lúc mình biết nó, khi nó học mẫu giáo thì bố mẹ nó vẫn là một đôi uyên uờng chưa đầy ba mươi tuổi, tíu tít như đôi chim. 9 năm sau, nó lớn bổng lên, mới 13 tuổi đã cao 1.7m, đẹp đẽ, mắt xanh lá cây thì bố mẹ nó không còn tíu tít nữa. Nó sang nhà mình ăn hoành thánh, vừa nhai vừa kể bố mẹ cháu ly dị vì họ cãi nhau suốt, không lúc nào nói chuyện mà không cãi, 1 năm sau thì chia tay. Một tuần bọn cháu ở với mẹ, tuân sau lại ở với bố. Con mình hàng tuần bơi câu lạc bộ thì nó vừa chạy cross country vừa basketball. Sáng nào cũng có mặt ở trường lúc tờ mờ 5.30 sáng để chạy. Buổi chiều sau giờ học ở lại tập bóng rổ. Nó mê thể thao quá đến đô hậu quả là vừa trật khớp cách đây mấy tháng thì mới hôm qua bị rách cơ, thế là không còn làm đội trưởng đội bóng rổ được nữa. Nó nói  việc ly dị cũng chả có gì là quá khổ sở vì sinh nhật, giáng sinh, phục sinh lúc nào nó cũng có double số quá cáp thậm chí triple vìcó thêm quà của girlfirend của bố, boyfriend của mẹ, rồi của cha mẹ của mấy nguời đó. Hoạt động nào của nó bố mẹ nó cũng cố gắng có mặt nên nó chẳng thấy thiếu gì cả. Chỉ có mỗi một điều buồn là cả nhà không ăn cơm chung hàng ngày nữa. Nhưng tóm lại, cũng không đến nỗi tệ. Mỗi lần nó nghĩ đến nhà nó là nó lại lao vào thể thao nhiều hơn, yêu bạn trai nhiều hơn, thằng bé đó học giỏi, cũng chơi thể thao nhiều như nó, tình yêu chỉ vừa mới chớm ở mức độ nắm tay nhau đi mall. Vậy là đã cảm thấy hạnh phúc lắm rồi


Thằng bé bạn thân với con mình thì vuuớng vao một nỗi khổ khác. Thằng cu này từ bé đã đam mê gymnastics, nó chỉ học gymnastics làng nhàng ban đầu nhưng bây giờ sau gần 10 năm khổ luyện thì đã nằm trong đội Junior Olympic của Mỹ, mỗi năm đi thi đấu ở Châu Âu rất nhiều giải lớn, được  xem là hạt mầm của đội Olympic sau này. Những ngày nó không đi học được, con gái mình chép bài dùm, đưa note qua email và dặn dò "thằng kia, sau này mày thành Olympian thì nhớ ơn tao nhé". Nó ngoan ngoãn vui vẻ gật đầu, ngày đi học ở trường của nó thì ít vì chủ yếu thời gian đi huuấn luyện và thi đấu. Xui làm sao hôm nó đi học, vô tình thấy hai thằng lớp trên hút viper trong toilet nam, nó tiến đến hâm dọa và tịch thu tang vật. Thay vì đưa ngay cho giám thị, nó lại cất vào cặp vì phải chạy sang building khác cho kịp giờ kiểm tra bài của tiết học kế, thế là giám thị trường bắt quả tang nó mang vật cấm đến trường. Cấm túc liền một tuần. Thằng nhỏ bị tình ngay lí gian mà bố mẹ không có cách gì giải cứu.


Con gái mình mỗi ngày về nhà kể một câu chuyện nào đó ở trường, mình nghe kìm lắm mới không thở dài thậm thượt. Cuộc đời dần mở ra truớc mắt nó, là những thứ phức tạp chứ không đẹp đẽ như trong sách vở. Mình cũng chỉ nghe mà chẳng dám nói gì, vì nói linh tinh nó sẽ bực lên không kể nữa. Mình chỉ nói với nó, mẹ hy vọng con học được gì đó từ mỗi câu chuyện con kể ra đây. Always ask yourself, what is life trying to teach you?

ps: đôi khi mình chỉ ước quay lại chốn này, ngồi ăn bánh quy gừng, uống cacao nóng và đọc sách, xem phim 7 ngày 7 đêm mà không phải nghĩ ngợi xa xôi gì về những bài học mà cuộc đời mang lại bạn ạ!

Tuesday, November 27, 2018

Người bạn đường thú vị





Thế giới chia làm hai loại người. Loại đầu tiên quanh năm suốt tháng chẳng cần đi đâu ngoài đi làm, đi học, về nhà, và loanh quanh một cách rất hạnh phúc trong vòng tròn 360 độ quanh mình (giống như ông bà “bõ”, bố mẹ đỡ đầu của tôi, hai người dân Bắc 54 công giáo, cực kỳ hiền lành tử tế, siêng năng làm lụng, quanh năm chăm chút cho con cái gia đình vàsẳn lòng giúp đỡ láng giềng chòm xóm), cả đời họ quanh quẩn ở xóm đạo, vui vẻ, toại nguyện,hạnh phúc . Loại thứ hai bao gồm phần còn lại của thế giới, trong đó có tôi, cứ dăm bữa nửa tháng là phải đi đâu đó, không đi tự dưng nghe trong người bức rức, chộn rộn như có con gì cắn. Cái sự chộn rộn đó, người Mỹ gọi một cách văn hoa là “wanderlust” - thú ham đi long nhong - mà cho dù người bị “dính” wanderlust đã làm mọi cách để thoả mãn mỗi khi cơn ghiền nổi lên, dù có thực hiên bao chuyến đi to nhỏ dài ngắn, bạn vẫn không thỏa mãn trong mình khao khát “đi.”
“Đi” - để nhìn ngắm thế giới. Để cười với những gương mặt mới. Đểxử lý những tình huống mới. Để nghe những âm thanh mình không thường được nghe, ngửi những mùi hương mình không thường được “cảm”, và hơn hết, để hấp thu nguồn năng lượng mới của trời đất - truyền vào cơ thể mình qua mỗi bước đường thiên lý.
Năm 1995 một nghiên cứu về “wanderlust” của một trường đại học nổi tiếng thế giới đã chỉ ra Gene DRD4 là gene chịu trách nhiệm chính trong việc một người thích đi đây đó hay không. Gene này mang tính di truyền và những ai có nguồn gốc càng xa cái nôi của loài người, càng xa Phi Châu thì gene này càng mạnh.
Tui không biết tui có phải nguồn gốc thủy tổ quá xa Phi Châu không nhưng tui mê xê dịch, vừa có tiền trong túi là sẽ phải nghĩ ngay đến những chuyến đi long rong, ngày xưa mới đi làm lương năm đầu tiên đã dám bỏ ra hẳn hai tháng lương để đi du lịch bụi từ Đà Nẳng đến Lạng Sơn, ngày nay thì còn dám bỏ cả việc làm để ...đi khi trong người quá bực bội uất ức.
Đi bụi nhiều, tui thấm thía điều quan trọng nhất là tìm được người bạn đường thích hợp. ví dụ đi biển, người thích ngồi trên bãi biển phơi nắng đọc sách cả ngày như tui không thể đi chung với người cả ngày chỉ thích mua nghêu sò ốc hến về condo nấu nướng. Đi núi, người thích nghĩ dưỡng ở khách sạn sang trọng ăn sơn hào hải vị địa phương như em gái tui không thể nào đi chung với người thích khám phá bụi đường sương gió, ở chung nhà trên sườn dốc chèo leo,gió lạnh tềnh toàng, tiện ích cơ bản với người bản xứ. Người thích di chuyển đi lại ban đêm để ban ngày có nhiều giờ đi chơi như tui sẽ không thích hợp với người thích ngủ trên giường êm nệm ấm, nướng đến 10h sáng hôm sau mới khởi hành khỏi khách sạn. Nên một chuyến đi, việc đi với ai cũng quan trọng chẳng kém đích đến hay là đi được những đâu.
Cho nên nhân mùa lễ tạ ơn, tôi muốn được bày tỏ lòng biết ơn người bạn đường của mình, người 2 thập kỷ nay luôn cùng tôi chịu bao khó khăn gian khổ trên mỗi dặm đường giang hồ phiêu bạt. Chúng ta cùng chung lối nghĩ “hãy đi khi chân còn nhanh, khi răng còn khoẻ” dù tiền trong túi không hẳn là nhiều, nhưng mà... kệ “we work to live, not live to work” Cuộc đời là làm để sống chứ có phải sống để làm đâu? Cứ tận hưởng khi còn có thể vì ai cũng biết, cuộc đời vô thường này rất ngắn.
Có bạn, chúng ta cùng nhau hồ hởi nhìn những con đường mới toanh mở ra trước mắt, cùng yên lặng ngắm hoàng hôn lặn từ từ dưới chân cầu đỏ San Francisco hay nhìn bình mình xua tan cái lạnh và sương giá ở Grand Canyon lạnh buốt. Có bạn, chúng ta cùng nhìn những thành phố Cháu Âu nhỏ xíu lấp lánh dưới cánh máy bay, cùng nghe nhịp thở chộn rộn vội vàng của các sân bay, cùng sục chân vào trong cát ấm ở một vùng biển vắng Nam Mỹ, vắt vẻo trên lưng lạc đà đi vào Sảhara, lắng nghe bạn cười vang trước những câu chuyện ngộ nghĩnh của người bản xứ. Lần nào đi chung đến một nơi mới, bạn và tui cũng như hai đứa nhỏ hồi hộp đầy bỡ ngỡ trước cuộc đời đầy nguyên sơ thánh thiện. Chúng ta cùng cho rằng các sân bay là một vùng đất kỳ lạ - Magical Land và mỗi ô cửa sổ máy bay là một cơ hội mới để chiêm ngưỡng thế giới.
Có bạn, chúng ta cùng học với nhau mọi thứ cơ bản nhứt mà cuộc đời tươi đẹp trao tặng.
Cảm ơn bạn, ông bố của các con tôi.
P.s: Hình nhà tui chụp trước Kim Tự Tháp Ai Cập trong dịp Thanksgiving vừa qua, có bố mẹ mê đi nên ao ước của mấy đứa nhỏ nhà tui là “thôi, kỳ này spring break mình ở nhà đi ba má, gớm, đi đâu mà đi lắm thế”

Tuesday, November 6, 2018

Alberta, Canada





Cuối cùng sau bao khó khăn  thì tôi cũng đến đuợc nơi mình muốn đến. Alberta Canada, nơi được giới phuợt vùng Bắc Mỹ gọi là thiên đàng hạ giới. Lúc tôi đi chỉ dự định là xem lá vàng lá đỏ mùa thu Canada, không ngờ mới lên được 3 ngày trời đổ trận tuyết kinh khủng, trong một đêm 40-60 cm ngập cả vùng rộng lớn. Canada về độ gần với Bắc Cực tuơng đương với Na Uy, Phần Lan nên mùa thu cũng đã lạnh nhiều hơn các xứ khác. Truớic khi đi, tôi check dự báo thời tiết từng ngày, mùa thu  5-10C cũng nghĩ mình đã đem đủ đồ lạnh, không ngờ đến nơi trời mới chuyển tuyết, đặc biệt ngày truớc khi tuyết rơi thì lạnh kinh khủng -16C, còn lạnh hơn nhiều khoảng thời gian tôi sống ở Châu Âu, nên rất nhiều khi tôi phải trốn trong khách san miễn cuỡng ôm lò sưởi đọc sách nhìn tuyết rơi.

Chuyến này đi đúng là một cuộc mạo hiểm vì tôi đi một mình, can đảm tham gia một nhóm những người mình không quen biết cũng chưa từng gặp mặt (chỉ biết qua mạng xã hội), bỏ tất cả các rờ moọc ở nhà, chấp nhận một tuần rời xa cuộc đời thế sự. Nghĩ lại, đó còn là cuộc thám hiểm vì nhiều lý do khác: bọn tôi thuê xe xong một người trong nhóm xung phong lái, cũng xem là tôi đã giao đời mình cho người ấy. Đường đi Google Map thường xuyên không hoạt động vì đồi núi chập chùng hiểm trở, mất sóng điện thoại, chúng tôi đi theo trí nhớ theo bản đồ mình đã chụp trên màn hình điện thoại khi còn ở khách sạn. Mỗi lần đi bộ vào rừng, cả bọn toàn phải đi theo những bản hướng dẫn bằng gỗ nhỏ tí, nếu không nhớ đường đi là lạc như chơi. Thức ăn, thứ giữ chúng tôi ấm áp thoải mái chỉ có bán những thị trấn phố núi náo nhiệt; còn lại đoạn đường freeway xuyên Canada tên là Trans- canada thì không có chỗ nào dừng chân ăn uống, cũng không có cây xăng, tiệm 7-11 nhan nhản như Mỹ. Cả tuần tôi chỉ ăn sáng và uống nuớc, trong ngày thì ăn vài thứ trái cây vớ vẩn và chiều tối chui vào một quán nào đó ăn qua loa thức ăn nóng. Chúng tôi rất ít gặp người trên đường đi. Nhưng tuần lộc dê núi thì đông vô kể.  Chúng chạy ào ra từ các bìa rừng khi chiếc xe nhỏ của chúng tôi lang thang giữa những con đường trong national parks. Những con tuần lộc đẹp dũng mãnh như Rudolph kéo cỗ xe của Santa. Những con dê núi trắng như tuyết đi lang thang trên những sườn núi. Chúng tôi dừng xe tắt hẳn máy đứng bên cạnh chúng. Tôi bước ra khỏi xe đứng cách một bạn Rudolph chừng 5 mét, sừng nhọn gạc dài, tôi cũng không biết mình sẽ làm gì nếu bạn lao vào tôi với cặp gạc dũng mãnh ấy.

Những bạn đường của tôi là dân đam mê chụp ảnh, họ không ngại lạnh, không ngại tuyết, chui vào những lùm cây, chỉ mong lấy cảnh ngọn núi hùng vĩ rủ bóng xuống hồ xanh biếc, hay lá vàng run rẩy dưới lớp tuyết dày, hay ánh chiều lan tỏa trên sườn núi chiếu hắt lên những cây phong, cả sườn núi là mảng xanh lá, đỏ, nâu, tím biếc đan xen nhau trên nền ngọn núi phủ tuyết nổi bật trên bầu trời xanh thẳm... đôi khi chỉ nhìn một khung cảnh họ thốt lên "Wow, cảnh này đến 3-4 tầng, lá vàng, lá đỏ, lá xanh phía sau là đỉnh núi phủ đầy tuyết" rồi tôi không thấy họ nữa, họ dành nhiều tiếng đồng hồ chụp ảnh say mê như chưa bao giờ được chụp.

Cả chuyến đi với tôi như một ảo ảnh vĩ đại và đẹp đẽ, vì mọi thứ đều quá xa lạ khác biệt với hiện thực mà tôi hàng ngày phải gặp: nơi tôi có một công việc quá nhiều áp lực, một đời sống quá bận bịu.  

Có nhiều điều đẹp đẽ làm tôi nhớ về chuyến đi này. Điều thứ nhất là cặp vợ chồng bác Stephanie - Victor 75-80 tuổi. Họ từ Đức sang Can để đi săn tuần lộc. Ở Đức bác Victor là thợ săn, bác xin được giấy phép săn bắn ở Canadá và cả tháng trời đã ăn ngủ trong rừng rậm Canada để tìm gấu và tuần lộc. Hôm gặp tôi là còn 3 ngày nữa bác về Đức, bac vẫn chưa săn được con tuần lộc (elk) nào. Tôi hỏi vì sao, bác bảo vì toàn gặp baby elk và mother elk, gặp con tuần lộc đực mới được bắn còn gặp những thứ khác là phải tha hết. Thế nếu bác bắn được thì sao?thì thịt sẽ được bán cho nhà hàng, da và sừng sẽ được xử lý và gửi sang Đức cho bác. Thế không bắn được bác có thất vọng không? Không, chả hề gì. Lần khác vậy, next time. Nghe bác trả lời tôi xong Bác Stéphanie nhìn chồng, tôi cũng nhìn bác: một. ông lão cao lớn da đã nhăn lưng đã khòm. Nhưng đôi mắt tinh anh của ông vẫn còn chứa nhiều hy vọng vào cuộc đời lắm. Đã lâu tôi không còn nhìn thấy hy vọng trong mắt người. Và tôi thích bác Victor vì điều đó.
Điều thứ hai là ở mỗi bìa rừng nơi bắt đầu những đường mòn dẫn vào những trail mấy đến mấy chục km người ta để sẳn cho chúng tôi những túi ba gang rõ to và những cái móc sắt. Ai thích thì mang theo và nhặt nhạnh những rác rưởi trên đường đi. Có lúc tôi thấy một anh chàng nhìn như tài tử Hàn quốc đang lồm cồm bò trên khe núi chỉ để gắp một cái bịch nylon màu xanh thẫm. Tôi tặc lưỡi, ở đời, Có cần phải mất nhiều công phu cho một việc nhỏ nhặt như vậy không? Rồi tôi lại tặc lưỡi, “cần chứ. Nhất là những Việc nhỏ nhưng mang ý nghĩa lớn”.
i đó đã nói những chuyến đi là cơ hội để trở về tìm thấy chính mình. Tôi chưa từng biết mình bị lầm lạc lúc nào và cũng không nghĩ đời này kiếp này tuổi này mình cần phải tìm lại mình như thế nào. Cho đến khi cả bọn chia tay mỗi người mỗi ngã: hai chị gái đi bộ lên lâu đài chụp ảnh, em đi mua đồ lưu niệm, em đi cà phê, tôi quyết định đi một mình đến bảo tàng.
Chiều tà, mặt trời sắp xuống núi, tuyết rơi hôm qua nay đã đóng thành băng, trời đã bớt lạnh, bên ngoài chừng 1C và tôi đi bộ mải miết. Đến nơi thì ngõ vào bảo tàng đã thành sân trượt băng nghệ thuật (chắc nhiều người qua lại hôm ấy quá), dù tôi mang giày dành cho trời tuyết cũng nhiều lần trượt chân suýt chúi nhủi. Khi lò dò lên đến gần đỉnh con dốc không may tự dưng tôi ngã bẹp dí, lăn quay lăn cù xuống chân đồi. Lồm cồm tôi ngồi dậy, chung quanh không có một bóng người.
Quyết định bỏ cuộc hay bò lên làm lại từ đâu khi cơ thể mình đã lạnh băng, chân tay tê cứng, nhất là khi bên cạnh không có ai kể cả những người thân yêu nhất của mình chìa bàn tay giúp đỡ? Đó chính là giây phút tôi tìm lại được mình, phát hiện ra những suy nghĩ thể hiện “là mình”. Lúc đó tôi mới phát hiện ra một sự thật ngỡ ngàng: sau bao nhiêu ngày tháng dài cuộc đời tôi bị chi phối, trí não lúc nào cũng bị giằng xé bởi quá nhiều thứ, lúc nào cũng phải suy nghĩ quyết định nào là tốt nhất cho người khác và những người chung quanh, lúc ấy tôi mới được suy nghĩ và ra 1 quyết định cho riêng bản thân mình.
Và tôi đã tìm thấy tôi, của năm 23 tuổi. Khi tôi không bao giờ ngần ngại ra một quyết định hết sức ất ơ chỉ để có một ngày đẹp, một buổi chiều đẹp, một khoảnh khắc đẹp. Trở về những khoảnh khắc khi tôi từng vững tin chỉ có cái đẹp mới đủ sức cứu rỗi thế giới.
Bây giờ sau rất nhiều năm dâu bể, tôi vẫn tin cái đẹp sẽ cứu vãn thế giới, nhưng để đứng dậy sau khi gục ngã, ngoài lòng tin vào cái đẹp, người ta còn cần nhiều thứ khác. Khi không có ai bên cạnh, người ta còn gì ngoài niềm tin vào chính mình?
(Hình: tôi và một số bạn bè chụp trên đường)

Friday, October 12, 2018

Buổi concert đầu tiên



Không ngờ có ngày tôi mê nhạc của một cậu teen (mà còn là gay) như điếu đổ. Cậu này, Troye Sivan, gốc Nam Phi, cha là linh mục tin lành, gia đình chuyển từ Johanesburg sang Úc sống khi cậu vài ba tuổi. Tôi diện kiến cậu trong một Music Center ở Houston do nàng 13 tuổi nhà tôi bắt đầu mê nhạc của cậu được nửa năm nay. Nàng nhà tôi nghe cậu trong mọi lúc, khi nàng làm homework (“nghe nhạc giúp con tập trung hơn”), khi nàng quét nhà, đổ rác, nhất là lúc nàng phải rửa qua rồi sắp chén bát vào máy (“nó làm con thấy việc rửa chén đỡ dơ dáy, vất vả”, nàng nói). Dù tôi có là đầu bếp xịn cỡ nào, tôi cũng không bao giờ hết căm thù việc rửa chén và nếu nàng nói như thế thì tôi rất biết ơn Troye Sivan. Và thế là ngày cậu có mặt ở Houston cũng là ngày mẹ con tôi lục tục kéo nhau đi gặp cậu. 

Phải nói tôi hết sức ấn tượng với cậu: da trắng tóc nâu, cậu không tập gym khoe thể hình như các celeb Mỹ mà nhỏ bé gầy gò, mặc áo thun ba lỗ, quần jean, cầm micro đứng trên sân khấu chào khán giả như một cậu học sinh năm cuối trung học. Cậu là cậu, không màu mè, không cố quá. A real artist! Nhạc mới nổi lên thì cả khán phòng rầm rập, hàng nghìn khán giả đứng sát nhau (tuyệt đối không có ghế ngồi nào trừ khu vực 20m vuông dành cho người tàn tật) bắt đầu nhún nhảy, hát, huýt sáo, ném hoa về cho cậu. Tôi nhìn chung quanh, tuổi người xem, tôi đoán đa phần là 14 đến 40. Cậu chơi hết bài này đến bài khác , mọi người cứ thế hứng khởi nhìn về sân khấu và lắc lư vẫy tay hát theo, bài nào họ cũng thuộc, hát theo rào rào. 90 phút những người quanh tôi chỉ đứng để xem cậu nhưng không ai bỏ đi, không ai tìm chỗ ngồi. Ai cũng có vẻ chìm đắm tận hưởng một buổi tiệc âm nhạc thật sự.

Thế hệ tôi ở Vn hay bị thiệt thòi vì gu âm nhạc bị ảnh hưởng bởi gu âm nhạc của cha mẹ. Ba má tôi hay nghe Văn Cao, Phạm Duy, Trịnh Công Sơn, Carpenters, Lobo, The Beatles...tôi cũng nghe y chang như vậy. Giờ sống ở Mỹ mới thấy trẻ con bên này quá tự do và độc lập. Chúng không chịu ảnh hưởng của ai cả, trong khi nàng nhà tôi thích Adele, 21 Pilots, Troye Sivan thì bạn thân của nàng thích Taylor Swift, Rihana, Ariana Grande...không sao hết. Chúng nó biết và thuộc cả những band chúng nó không thích. Dạo trước Tôi hay nghe La Isla Bonita của Madona “Last night I dreamt of San Pedro..” ngày đêm mơ về hòn đảo xinh đẹp như thiên đàng hạ giới San Pedro thì nàng 13 tuổi và chàng 10 tuổi nhà tôi cũng hát theo nhoay nhoáy nhưng bảo thích thì chúng nó không thích. Ảnh hưởng từ người khác chẳng đến đâu là vậy. 

Xem concert rồi thì Tôi hiểu được tại sao nàng 13 tuổi của tôi yêu thích Sivan. Nhạc của Sivan rất nhiều tầng âm thanh, nhiều cao trào, bất ngờ và phức tạp, nó không đơn giản như những bài POP ballad nhẹ nhàng mà tôi thường nghe khi còn bé. Nhạc đã mang nhiều tầng âm thanh vậy mà giọng hát của cậu thì còn cực sexy. Lời bài hát buồn nhưng không bi luỵ, vì nó toàn mang theo chân lý cuộc đời. 

Đây là bài đầu tiên của cậu, tôi nghe và thích luôn.

“ Có lẽ chúng mình đã đến lúc chia tay rồi,
Có lẽ chúng mình đã quá hạn kỳ với nhau
Ngay cả quả mận ngọt ngào nhất trên cành
cũng chỉ có thể kéo dài đến mức đó thôi 
Anh là mùa hạ, em là xuân
Chúng mình đâu thể thay đổi quy luật của đất trời...
Chúng ta đang đứt dần xa dần rồi em...
Anh là mùa hạ, em là xuân
Chúng mình đâu thể thay đổi quy luật của đất trời...”

Maybe our time has come
Maybe we're overgrown
Even the sweetest plum
Has only got so long
Baby, we're barely holding, holding on, oh
Even the sweetest plum
Has only got so long

I was summer, you were spring
You can't change what the seasons bring
Yeah, I was summer and you were spring
You can't change what the seasons bring

Nàng hỏi tại sao mẹ đi concert với con. Dĩ nhiên ở Mỹ người ta có 1000 lý do tại sao bạn Không nên cho con bạn đi concert một mình. Không phải là tôi sợ con mình sẽ bị bắt cóc hay hãm hại khi đi với bạn bè (tôi hoàn toàn có thể nhờ ba má của bạn thân nàng cho nàng đi ké) Tôi đi, chỉ đơn giản là vì tôi muốn mình có mặt trong buổi concert đầu tiên mà con chọn ( “My mom was there, with me” nghe đầy tự hào chứ, một khi nàng kể cho ai đó nghe về buổi hoà nhạc đầu tiên.. và trong 90 phút thần tiên không bị chia trí đó, tôi được lắng nghe gu âm nhạc của nàng, biết được trình độ/ thẩm mỹ âm nhạc của nàng đã tiến hóa đến đâu. Quả là nàng có một gu nhạc không tồi, (khá hơn tôi năm 13 tuổi một trăm lần)!

Thế là 11 giờ đêm, trời bên ngoài sương đêm bắt đầu rơi, hai mẹ con đi bộ một quãng dài ra xe, không ai nói gì với ai vì vẫn đang say nhạc, nàng theo tôi xuống tầng hầm parking, chui lên xe ngồi cạnh tôi, nàng hồ hởi nói “Wow, đây là buổi concert đầu tiên trong đời con, quá tuyệt vời mẹ ạ, hay không thể nói nên lời luôn. Con cảm ơn mẹ”

Nói xong nàng im bặt, trên đoạn đường 30 phút về nhà nàng không nói gì, mặt mơ màng như thể đang lạc vào một cõi xa xăm huyền ảo. Mắt nàng đen thẳm, long lanh vời vợi, da hồng lên và miệng hơi mĩm cười, tôi đoán chắc là tâm hồn còn đang lang thang bay bổng treo ngược trên ngọn cây hay 1 Llalaland nào đó. 

Tôi mĩm cười một mình, nhấn ga, 25 năm trước tôi mà được đi concert như nàng hôm nay, chắc hẳn cũng đã hạnh phúc như vậy!

Wednesday, September 12, 2018

Serena Williams và tôi năm 22 tuổi


Tất cả những ai xem những trận tennis giải đấu lớn đều biết huấn luyện viên của những cây vợt kỳ cưu thế giới có cách riêng để “mồi” cho gà của họ những chiêu bài ra đòn mà không phải dùng đến lời nói. Chỉ cần huấn luyện viên ngồi tư thế này, thì nên serve thế nào, huấn luyện viênf (HLV) chuyển sang tư thế kia thì vận đông viên nên dùng chiến thuật gì khi thi đấu. Trong sân, trước khi tưng banh để "serve" chỉ cần một ánh mắt nhìn về hướng HLV là vận đông viên biết ý, cứ thế mà ung dung đánh giải, không cần phải nói nhiều. HLV của Serena Williams đã làm y chang như thế trong trận đấu Grand Slam Mỹ vừa qua, gà bài cho học trò trong khi thi đấu, vốn là điều tối kỵ, bị xem là "cheating" và ông bị trọng tài nhắc nhở. Nhắc thì nhắc, ông chấp hành. Dù vậy William vẫn đang thua, đang bị dẫn trước. Cô nàng đấu mãi vẫn không dẫn được điểm truớc Osaka 20 tuổi trẻ trung khiêm nhường bèn tức khí gọi ông trọng tài là "tên đạo tặc" (thief), chắc ý nói là ông trọng tài Mỹ gốc Mễ này là kẻ đang ăn trôm chiến tích của cô. Sau đó thua lại càng thua, Williams tức khí quăng luôn vợt, và ngưng cả trận đấu để cãi tay đôi với trọng tài. Phút mà Osaka giành chiến thắng, lẽ ra mọi người vui mừng thì thiên hạ mãi lo "boo" để phản đối trọng tài. Osaka bao năm ấp ủ sẽ được chiến đấu với Serena Williams và xem đó là niềm hân hạnh tuyệt vời khi đuợc đấu với thần tương của mình. Và cô đã thắng, nhưng giây phút vinh quang của cô bị xóa nhòa, không chút vẻ vang. Tôi không khỏi không nhăn mặt khi xem đến phút này.
Tôi lớn lên ngưỡng mộ chị em nhà Williams, Venus và Serena Williams và sau này choáng toàn tập truớc Serena Williams vì khả năng chiến đấu "bất khả chiến bại". Nhất là khi nghe tin Serena bị nghẽn động mạch phổi, bị chấn thương bàn chân, bị béo phì lên mấy chục cân sau khi sinh con mà vẫn trở lại sàn đấu, anh dũng ngoan cường ở những giải lớn để khiêu chiến với những tay vợt kỳ cựu khác. Mà Serena thật quá đáng nể, 23 lần đoạt vô địch trong các giải mở rông lớn nhất thế giới Úc Mở rộng, Mỹ, Pháp mở rộng, Wimbledon, làm cho những cái tên như Stefi Graff, Martina Hingis và Maria Sharapova lu mờ như một nụ cười nhạt. Nếu google bạn sẽ thấy Serena chỉ thua chị Margaret Court người Úc đã từng đoạt 24 lần vô địch thế giới quần vợt nữ. Vì vậy lần thi đấu 2018 Mỹ mở rộng này sức ép cực kỳ lớn. Chỉ cần một lần vô địch này, nàng sẽ thành người phụ nữ da đen đầu tiên trên thế giới đoạt nhiều giải vô địch nhất lịch sử loài người. Chỉ cần một lần vô địch này nàng sẽ thành bà mẹ da đen đầu tiên vô địch quần vợt thế giới. Chỉ cần một lần này tên tuổi nàng sẽ đứng đầu làng quần vợt nữ trong lịch sử loài người, tóm lại nàng sẽ thành bất tử. Vậy mà nàng đang bị thua, trước em đối thủ chỉ đáng tuổi con nàng (20t).
Tôi biết tâm trạng của Serena. Năm tôi 22 tuổi, vừa được vào chương trình huấn luyện tập sự viên của một hãng tàu nổi tiếng thế giới, tương lai hứa hẹn hoành tráng gì không biết nhưng khi tôi biết mình sẽ được đi huấn luyện ở Châu u mỗi năm mấy lần, được học với các thầy giỏi nhất thế giới về hàng hải, được lên tàu rong ruổi năm châu bốn bể là đã thấy sung sướng tột bậc lắm rồi. Thêm nữa, đi đâu cũng nghe các anh chị lớn hơn động viên rằng em "tuổi trẻ tài cao", cả ngàn người nay hãng mới chọn được một người như em, cố gắng lên nhé, lúc đó tôi ngoài miệng thì khiêm khiêm cung cung nhưng trong lòng thì dương dương tự đắc nghĩ mình bất tử - Immortal. Lúc đó tôi biết tính cao ngạo sẽ làm mình bị nhục nhã nhưng đúng là khi 22 tuổi người ta vẫn còn trẻ con, tôi không bỏ sự tự cao thái quá xuống được. Và đỉnh cao của sự nhục nhã là trận đấu giải cầu lông cặp đôi nữ trong công ty. Ông già tôi là dân tennis, từng đoạt giải nhất đôi nam cá nhân nhiều lần liên tục ở Đồng Nai giải không chuyên nghiệp, thằng em trai tôi là dân cầu lông, từ một cậu bé không biết gì, nó đã xin xỏ năn nỉ ba mẹ tôi cho nó luyện cầu lông giỏi đến mức cả truờng, cả thành phố rồi cả tỉnh không ai chơi lại nó, nó đem về cúp, huy chương liên tục đến nỗi bà già tôi sợ nó bỏ học làm vận đông viên chuyên nghiệp nên phải kèm nó lại. Nhờ nó, nhờ mồ hôi nước mắt của hai chị em, sau cả ngàn giờ luyện ngày kuyện đêm mà tôi đã biết chơi cầu lông và chơi không tồi. Đã hoc được cách từ cuối sân phi thân nhẹ nhàng lên sát luới (bỏ nhỏ) trong 1/10 của cái tích tắc, đã biết đánh vào những góc hiểm nhứt của sân làm đối thủ chết không kịp ngáp. Thế là trong trận vô địch giải đôi nữ trong công ty tôi đã vinh dự tiến ra sân thi đấu. Đội tôi và đội bàn đang hòa 19-19 trận thứ ba, đã thắng một trận, thu một, trận này là sẽ quyết định. Tình thế hết sức căng thẳng, sức lực hai bên đã kiệt. Tôi tự nhủ, chỉ cần tôi và chị bạn ra tay hết sức là sẽ đem vinh dự về cho đội nhà, chỉ cần cố gắng thêm tí nữa. Và trong một màn thi triển công lực hết sức đẹp mắt và gây cấn cả hai bọn tôi đã dụ được cả hai đối thủ về gần luới (để khi họ tung chiêu, cầu sẽ bay ra khỏi sân ghi điểm cho đội tôi). Và khi đối thủ tung vợt lên chốt hạ, quả cầu bay qua tôi, bay sượt về góc xa và rơi xuống. Tôi là người đầu tiên chạy đến nhìn quả cầu, nó ở đó, ngay lằn ranh của đường viền sân đấu, nó nằm nửa trong nửa ngoài, nhưng đít quả cầu thì ngay vạch thi đấu. Trọng tài chạy đến, trong tài biên cũng chạy đến tuyên bố đội bạn thằng cuộc. Cả khán đài, cả công ty tôi reo hò nồng nhiệt. Tôi nhặt cầu lên, khônt hể chấp nhận đội tôi thua. Tôi lôi trọng tài ra, tôi cãi chày cối, rằng thì là, vân vân và mây mây... Và màn kế là tôi ròng ròng nước mắt, tôi quăng vợt...Sau này nghĩ lại tôi thực sự xấu hổ không biết đường nào mà tránh. Lúc đó, sau những màn cãi nhau tôi ra sân ngồi thụp xuống,..khóc. Anh sếp cao nhứt của tôi, một anh người Đan Mạch trẻ tuổi là người cuối cùng trên sân, anh tần ngần đưa cho tôi chia nước suối Aquafina, rồi anh vội quay đi tránh những làn nước mắt của tôi, ánh mắt của anh như đang nói "Dừng lại đi, đủ rồi". Tôi xìu xuống như quả bóng xì hơi…
Cái ý nghĩ mình là tập sự viên đầu tiên của hãng chơi cầu lông và giành vô địch là một ý nghĩ không tồi. Nói tóm lại cái ý nghĩ mình,chứ không ai khác là người đầu tiên đạt được cái gì đó là một ý nghĩ quá khủng khiếp. Nó làm cho đầu óc mình mụ mị, huyễn hoặc,nó làm ta mù quáng khi đứng truớc lằn ranh giữa sai và đúng. Lúc xem Serena Williams cãi nhau với trọng tài, tôi đã gào to, hey, Serena bỏ đi, không được lần này thì lần sau, 36 tuổi rồi, cầm lên được thì bỏ xuống được. Đừng vì cụm từ "cô ấy là người phụ nữa đầu tiên" mà làm những thứ rồ dại, mà đi quá xa...
Sau trận đấu đó,, anh sếp Tây nói với tôi, hai ba ngày sau một buổi họp, "Một nguời có thể nổi tiếng vì có vì nhiềulý do này khác, có thể vì tài năng cũng có thể vì thị phi.. Nhưng nhìn vào kết quả và chất luợng những thứ họ làm, thành tựu mà họ đạt được mới là thứ đáng nói, đó là cái họ để lại cho hậu thế, là di sản (legacy) của họ, là cái người ta nhìn vào khi nói về họ, đừng bao giờ em để nó bị hoen ố"
Năm 22 tuổi, tôi cho đó là một bài học lớn. Bây giờ, gần 2 thập kỷ sau, tôi vẫn nghĩ đó là một bài học lớn.

.

Monday, September 3, 2018

Âm thanh kỳ bí



Con gái tôi chính thức buớc vào tuổi "vị thành niên". Ở Mỹ này, trẻ con hư hỏng, thoát khỏi vòng tay cha mẹ, làm những chuyện rồ dại điên khùng nhất là trong tuổi vị thành niên. Trước khi còn vào tuổi 13, Mẽo gọi là preteen 11-12 tuổi, tôi đã hỏi thăm các bậc làm cha mẹ khác có con tuổi teen để xem cách họ dạy dỗ giáo huấn con họ. Những bạn bè mà tôi ngưỡng mộ, quý mến đều thương tình thông báo trước cho tôi rằng "Đó sẽ là một giai đoạn khó khăn, sẽ có nhiều growing pain, sẽ có giằng co tranh chấp, sẽ có nhiều xung đột về tính cách  mẹ/con vì lúc này nàng 13t không là trẻ con nữa, nàng sẽ có nhiều thay đổi tâm sinh lý, quan trọng nhất là nói chuyện, gần gũi cho con tâm sự mọi chuyện trên đời, xem mình như bạn". Ôi, con cái xem cha mẹ như bạn, tôi cảm thấy lối giáo dục này hoàn toàn xa lạ với những gì tôi được nhận từ tấm bé, khi tôi sợ mẹ mình hơn sợ cọp và luôn phải nói dối vì sợ làm trái ý bà, lúc nào cũng sợ ăn đòn rục xương. Sau này tôi nguyện dạy con không đòn roi (và đã làm được) nhưng vẫn bị những lúc không control được, đụng trúng dây thần kinh là tôi la mắng con tràng giang đại hãi như một mụ điên, mấy đứa nhỏ nhăn nhó, lấm la lấm lét, sợ sệt. Rồi tôi đã đọc đâu đó là "khi con bạn luôn nói dối bạn, điều đó chứng tỏ hình phạt của bạn dành cho nó quá nặng", thế là tôi dần thay đổi, không còn thường xuyên lên cơn điên như truớc nữa. Tôi không biết con tôi có hay nói dối không, nhưng trẻ con nào chẳng nói dối, tôi cho rằng đó là một trong những bước bản năng của loài người, cần có để phát triển tình cách, miễn là chúng biết quy tắc sống là gì, làm thế nào cho đúng lẽ phải, còn những nói dối vặt vãnh, từ từ chúng sẽ học cách sống đúng loại bỏ chúng. May quá, con tôi ít nói dối. Hôm qua tôi đi làm về thấy vỏ kẹo và một quyển Harry Potter dưới gầm giừờng, tôi biết ngay là ai nhưng giả vờ hỏi, "ai ăn kẹo đọc sách dưới gầm giuờng?", anh 10 tuổi giơ tay "Dạ, là con" "Tại sao phải chui xuống gầm giuờng?" "Con không biết" (giường tôi trong phòng ngủ phía dưới tàn cây, cửa sổ to bằng cả mảng tuờng, ngoài kia là luống hoa hồng, đầy ánh sáng, lại mát mẻ, là chỗ cắm trại tốt, có gì mà không biết). Tôi quay sang chị 13t, "Tai sao con không sắp chén đũa dơ vào máy?" nhiệm vụ của nàng là sắp toàn bộ chèn đũa vào máy ngăn nắp gọn gàng và cho máy chạy. "Dạ, tại con nghe nhạc nhiều quá con quên" (nàng dạo này toàn nhạc nhọt, band nào ở Mỹ nhạc gì cũng biết, cứ đeo tai nghe và vật vờ như sắp bay khỏi mặt đất). "Thì làm đi" Tôi không quên liếc mỗi đứa một cái, nhưng trong lòng rất vui vì chúng nó dám làm dám nhận và không vòng vo tam quốc nói lăng nhăng. 

Theo lời các bà mẹ thông minh, tôi cần phải nói chuyện thật nhiều, nhưng tôi không biết nói chuyện gì với con,  ngoài việc hỏi chúng trường lớp bài vở ra sao, cần giúp đỡ giảng giải gì thêm không. Nói mãi, hỏi mãi một câu cũng chán, thế là tôi quyết định trò chơi kể chuyện. Khi  tôi hỏi "Con hãy kể một chuyện con làm hôm nay mà con nghĩ con có thể làm tốt hơn/ Hãy kể một câu chuyện  làm con vui nhất hôm nay ở trường" là tôi đã có hai câu chuyện của mỗi đứa. Rồi cứ thế, lắng nghe mà không cần phải chen ngang, tôi học được từ chúng rất nhiều thứ về cuộc sống, về người Mỹ.

Hôm nay là 2/9 chủ nhật, ngày mai 3/9 lễ Lao động, là quốc lễ của nuớc Mỹ, chúng không đi học, thế là không có chuyện gì kể.  Như thường lệ, trước khi ngủ, ngồi bên nhau trong bóng đêm, con hỏi tôi về ngày của mình. Tôi được dịp kể ngay chuyện tôi vừa ra đường đã được quới nhân phù hộ như thế nào. Chuyện là hôm nay tôi đi tập gym, sau khi chạy rất hăng trên máy chừng 4 miles vận tốc 6miles/một giờ thì tôi thấy quá phê bèn giảm tốc xuống đi bộ, thở hồng hộc, tim đập loạn xa 165 nhịp/phút, mồ hôi tuôn ròng ròng, mặt đỏ ửng vì vận đông. Nhìn đồng hồ vẫn còn giờ, tôi thích chí quá chuyển qua tập body weight, squat, lunges, nhảy, hít đất, ngồi xổm, tập bụng, được chừng 10 phút thì một cơn đau tấn công tôi chớp nhoáng.  Đúng là một "shot of pain", vì tự dưng mình như bị cơn đau bao phủ, tê tái nửa thân người, thịt tôi đau như bị ai xé, nhói từ phía sau mông kéo dài đến sau đầu gối ở chân trái. Đây là lần đầu tiên tôi bị đau trong bao nhiêu năm tập gym nên tôi bất ngờ quá, không biết làm gì, tôi nằm xãi lai trên đất. Nhìn trân trân đông hồ trên tường sau hai phút vẫn không hết đau, tôi lồm cồm định bò dây thì không nhấc mình lên nỗi. Trong phòng gym ngay trứớc tô là một cậu bé Mỹ chừng 20 tuổi, câu đang đeo tai nghe, tập tạ loại lớn. Cậu liếc qua gương dài trên tường, thấy tay tôi đang giơ về phía truớc cố gương dậy, cậu liền quay lại, nhìn vào mắt tôi, gỡ tai nghe và hỏi "Cô cần giúp đỡ không?" Tôi gật, thế là cậu đưa tay ra, chụp hai tay tôi kéo dậy. "Are you ok?" cậu bé lo lắng. Tôi kể cậu nghe tôi đang bị đau, tôi đoán là bị trật cơ hay do tập sai một tư thế nào đó. Câu bé không nói gì, chỉ tôi đi vào góc phòng gym nơi có sẳn một cái dụng cụ kéo dãn cơ thể rất thô sơ hiệu Precor. Câu hỏi tôi bị đau ở đâu và chỉ cho tôi hai động tác để làm giãn các múi cơ, còn không quên dặn tôi làm mỗi động tác y như vậy 20-30 giay. Và bạn có tin không, tôi chỉ tập có một trong hai đôngt tác, 3 lần, 60 giây tổng cộng, sau đúng một phút thì cơn đau hoàn toàn biến mất. Tôi không tin nó biến mất nên đi qua đi lại trong phòng gym thêm vài phút, trong lòng mừng quá chừng quá đỗi, không quên quay lại cảm ơn cậu Mỹ con rối rít. 

Cả hai đứa bé đều hào hứng khi nghe kể có người giúp đỡ mẹ chúng. Good things happen to good people, mình làm điểu tốt sẽ có điều tốt đến với mình,  cậu 10t kết luận về câu chuyện của tôi rồi xin không kể gì vì cả ngày cậu mãi lo đọc Harry Potter (đã đọc xong 4 lần mà vẫn nhai đi nhai lại), còn nàng 13t thì bảo rằng nàng có một câu chuyện hay, nhưng rất hại não, mọi người nghe xong phải hứa không được mắng nàng. Và đây là câu chuyện của nàng, tôi xin kể. 

Một người đàn ông tu bị hư xe gần một dòng tu. Anh đến gõ cữa nhà dòng, xin vào ngủ một đêm. Các thầy dòng vui vẻ cho anh vào, cho anh cơm ăn, thức uống và giúp sửa chiếc xe cho anh. Sau khi ăn uống hàn huyên với các thầy, anh vào phòng ngủ nhưng trằn trọc mãi vì lạ chỗ. Bỗng dưng anh nghe một tiếng động rất lạ. Sáng hôm sau, lúc ngồi ăn sáng anh hỏi các thầy dòng "Tôi nghe có tiếng động rất lạ đêm qua, mọi người có thể nói cho tôi đó là tiếng động gì không?" Các thầy tu bảo "Chúng tôi không thể nói cho anh được, vì anh không phải là một tu sĩ". Người đàn ông vô cùng thất vong, nhưng sau đó đành chấp nhận, vui vẻ lên đường quay về cuộc sống thường nhật. 

Vài năm sau có việc quay lại vùầg đó, xe người đàn ông không biết sao lại hỏng ngay trước cửa tu viện. Các thầy dòng lại vui vẻ cho anh vào ăn uống, tá túc. Đêm đó anh lại nghe tiếng động kỳ bí đó. Anh lại hỏi vào sáng hôm sau "Tiếng động kỳ lạ đó là gì thế?" Các thầy tu lại trả lời "Chúng tôi không thể nói cho anh được, vì anh không phải là một tu sĩ". Người đàn ông nói "Tôi biết rồi, tôi không phải là tu sĩ nên các ông không nói, nhưng tôi muốn biết tiếng động kỳ bí đó, vậy cách nào để thành tu sĩ?"

Thầy trưởng dòng tu trả lời "Anh hãy đi khắp thế gian, khi quay về hãy cho tôi biết trên thế gian này có bao nhiêu ngọn cỏ và bao nhiêu viên sỏi" Người đàn ông đi khắp hoàn cầu, 40 năm sau, ông quay trở lại và trả lời "Thế gian này có  45,236,284,232 ngọn cỏ 231,281,219,999,129,382 loại sỏi.”

Thầy tu viện trưởng nay đã rất già trả lời "Xin chúc mừng. Anh đã là một tu sĩ. Chúng tôi sẽ chỉ đường cho anh đến nơi có âm thanh kỳ bí' ấy" 
 Thầy viện truởng đưa anh đến một cái cửa bằng gỗ và nói "Âm thanh ngay phía sau cánh cửa này". Người đàn ông mở ra, ngay sau cách cửa gỗ là một cánh cửa đá, anh xin chìa khóa để mở cánh cửa đá. Sau cánh cửa đá là một cánh cửa khác, bằng hồng ngọc, anh xin chìa khóa để mở cánh cửa hồng ngọc. Sau cánh của hồng ngọc, thì đến một cái cửa làm bằng saphire, anh lại xin chìa khóa mở cánh cửa bằng saphire. Cứ thế sau cánh cửa bằng saphire là ba cánh cửa khác mà người đàn ông lần lượt phải mở, thạch anh (amethyst), ngọc lục bảo (emerald), hoàng ngọc (topaz).
Cuối cùng, sau hết mọi cánh cửa thì người đàn ông cũng đã đến nơi cần đến, nhìn thấy thứ ông cần nhìn thấy và biết được nguồn gốc của thứ âm thanh kỳ bí đã làm ông tò mò hơn 40 năm qua.  Ông mở mắt, nhìn vào nó không chớp. Đó là thứ mà ông đã vì nó lao tâm tổn trí hơn bốn mươi mấy năm qua. 
Nhưng mà đó là thứ gì, thì tôi không thể nói cho bạn nghe đó là thứ gì, vì bạn không phải là tu sĩ."

P.s: Ảnh đi trại hè, chắc là ngồi nhớ mẹ trên một gác canh, nói cho nghe vui thế thôi, tuổi này thì nhớ đến cha  mẹ là điều lạ.

Saturday, August 25, 2018

Về du lịch

Tui có đứa em gái thích đi du lịch, nhưng mà du lịch với nó nghĩa là nghĩ dưỡng hay sao á, chỗ nào nó đến cũng khoái nằm trong khách sạn thôi. không thích ra ngoài tại ngại, tại sợ...(ngại, sợ gì tui đâu biết). Nó khoái nằm khách sạn xongcheck in vô Facebook location, nó gọi đó là đi lấy điểm, ý nói là quánh dấu lên Facebook là nó đã từng tới những điểm này rồi. Cả nhà tui bức xúc lôi nó ra cự nự, nói mày tốn một núi tiền mới tới New York, Washington DC, Interlaken, Lucern, Roma, Paris...sao không explore khám phá mà nằm ở đây kỳ vậy? Nó cười, kêu để thủng thẳng đi, mà giờ nó đi sơ sơ để coi chỗ nào đẹp mơi mốt già sẽ tới lâu hơn nghĩ dưỡng.
Tui có đứa bạn cũng khoái du lịch mà thuộc thể loại khoái đi như chạy, đi thiệt nhiều không cần tận hưởng tìm hiểu gì nơi mình đến gì hết miễn là mọi người biết nó đã đi 32 nước trên thế giới, 40 tiểu bang của Mỹ ...tui nghĩ mục đích tối cao khi đi du lịch của thằng này là để giựt le với bạn bè, với những đứa bèo bèo như tui. Bữa họp mặt đại học bên này, nó kêu nó đi 15 tiểu bang từ đông sang Tây của nước Mỹ trong 6 ngày. Mọi người quao quao choáng quá, ấn tượng quá, xong hỏi đi tùm lum vậy rồi mày có biết chỗ nào là chỗ nào không, nó kêu biết chớ,chỗ nào tao cũng đi rồi, xong có đứa hỏi thêm này mày có đến điểm đó không, có ăn cái nhà hàng độc đáo kia không, có đi cái nơi đặc biệt nhứt nhì ba tư rất đáng coi của vùng đó hông. Thì nó nói cái nổi tiếng nhứt tao có đi còn mấy cái kia ...hông kịp giờ vì phải ra phi trường bay qua chỗ khác. Du lịch mà, chỉ cần đi nhiều là ngon rồi. Số lượng chớ không cần chất lượng, bên Vn thấy vậy mới nể! Trời!.
Tui cũng có bà hàng xóm cũng tự xưng là “đi du lịch nhiều lắm rồi, khắp thế giới rồi”, mỗi khi bả nghe ông chồng tui khai là gia đình nông dân nghèo của tui mới làm chuyến vòng vòng lang thang chỗ này chỗ kia. Phải nói tui tin người, lần đầu gặp nghe bà nói bà đã đi khắp thế giới, tui tròn xoe mắt, kính nể. Té ra khắp thế giới của bà là hai chục chuyến Mỹ Viêt Nam từ khi bà qua đây định cư (Việt kiều máy bay), một góc nhỏ Canada, một ít California, Florida, Hawaii và một chuyến cruise 🚢 Mexico và Mỹ. Hết. Tui nói giờ đang khỏe, con cái lớn hết, chị ơi, hãy đi nữa đi, trái đất rộng lớn nhiều nơi còn đẹp lắm chớ đâu có phải chỉ mấy nơi đó. Bả nói, no, no, bả phải để dành tiền mua căn nhà thứ 8 cho thuê, 2 tiệm nail thợ lúc này lúc khác bả bỏ đi không được. Thích đi lắm nhưng mà Đợi “hốt” gần thêm chục năm nữa tới 65 tuổi rồi đi luôn. Mà lúc đó sao đi nổi ta vì bả gặp tui là than chân cẳng nhứt mỏi lắm rồi, người rã rời tuổi heo may, chẳng còn năng lượng để làm gì hết, ăn còn không nổi, đứng cũng muốn rụng.
Tui kể chuyện lòng vòng để đi đến kết luận là cho dù mọi người có đi du lịch với mục đích tối thượng là gì, hưởng thụ cuộc đời hay giựt le với thiên hạ hay với chính bản thân mình (cái nào tui cũng chẳng quan tâm) nhưng hãy nhớ hai điều CỰC quan trọng này khi đi du lịch 1/chất lượng chuyến du lịch luôn luôn ngon lành đáng được xem trọng hơn số lượng điểm đến và 2/ khi có chút tiền,  mà trong lòng thích đi, hãy mạnh dạn đi,  mạnh dạn xài tiền, thoát khỏi đáy giếng, hãy nhìn thế giới khi ta đang còn trẻ, khoẻ, khi con mắt nhòm cuộc đời còn đẹp. Đừng chăm chăm “làm làm làm cày sâu cuốc bẫm quá” lúc về già sức tàn lực kiệt, nhìn ai cũng thấy người ta đẹp đẽ tràn đây sức sống còn mình xấu xí, lụ khụ, đi đứng không nổi, băng hà sớm, tiền để nhiều quá sập nhà băng và có nguy cơ là bạn đang nai lưng cày cho “dì” hay dượng” (*) của con bạn hưởng. 🙂
(*) ai cũng hiểu “dì” “dượng” là ai ha, khỏi giải thích nha...
Mà thôi giải thích luôn, dì là người phụ nữ bước vô nhà ,mình sau khi mình die, dân gian nói “con mình nó sai, chồng mình nó xài” he he

======
 Bài trên tôi viết  vài năm trước, cái thời ai cũng lo làm và "thủ tiền" trong nhà, trong bank, thay vì hưởng thụ cuộc đời theo đúng nghĩa của nó. Với trào lưu nhà nhà du lịch của Viẹt nam hiện nay, tui thực sự nghĩ Viẹt Nam minh không còn thua kém thế giới về mặt du lịch nữa  thậm chí còn hơn cả người bình dân Mỹ.  Theo Times magazine, 1 trong 3 điều mà dân Mỹ tiếc nhất vào lúc cuối đời và ước mình có thể làm khác đi là "Tôi ứoc gì tôi travel nhiều hơn nữa"Times Magazine mà đến Vn thì phỏng vấn các ông bà già Viet thì có thể sẽ phải nghe là sẽ nghe là "tôi ước   các chuyến đi của tôi chất lượng hơn, hoặc là tôi được đi nhiều hơn và khi đi thì ít check in, it chụp hình sống ảo hơn, để tôi có thời gian thật sự hưởng thụ các cảnh thiên đàng hạ giới" he he...


Monday, April 30, 2018

Mẹ tôi không hoàn hảo (hay Tất cả chúng ta đều đã bị đòn?)


Còn đúng 1 tiếng đồng hồ nữa là tôi phải lên sân khấu cho cuộc thi đọc thơ diễn cảm. Tôi đã thay xong bộ đồ mẹ chọn: váy xanh đậm, áo sơ mi trắng bỏ trong váy. Tóc tôi cũng đã được mẹ cột thành hai chùm sừng bò hai bên, lúc la lúc lắc. Đây là kỳ thi đọc thơ diễn cảm cấp tỉnh. Lứa tuổi cấp I, khối lớp 4-5. Tôi đã giành được giải nhất thành phố. Giờ là vòng thi đấu với các huyện giành thứ hạng tỉnh (chỉ có hạng nhứt, nhì ba mới được vào vòng này). Dĩ nhiên là kỳ thi này tôi muốn tôi giành giải nhất. Như tôi đã từng giành giải nhứt ở các cuộc thi văn, thi toán cấp trường, cấp thành phố, cấp tỉnh, cấp quốc gia. Chinh phục các đỉnh cao. Như ý tôi muốn. Như mẹ tôi muốn. Tôi biết rõ, mẹ, hơn ai hết, muốn tôi giành hạng nhứt, qua việc bà đã quyết tâm bỏ công chọn bài thơ hay, rèn cho tôi cách đọc bay bỗng, diễn cảm bao nhiêu ngày tháng nay. Vì sao? Tôi không rõ. Có thể Vì tôi là con gái đầu lòng của bà. Tôi Là niềm tin, là hy vọng của bà. Là sự tự hào của bà.
Mẹ tôi kêu to “An đâu, ra đọc lại lần cuối bài thơ cho mẹ nghe đi” Tôi đi ra, tinh thần vui vẻ, phấn chấn, nhảy cái phóc lên bộ bán bóng lưỡng. Tôi điệu đà giới thiệu bài thơ, giới thiệu tên họ mình, như có khán giả thiệt đang ngồi bên dưới, xong tôi đọc một hồi làu làu lên xuống diễn cảm, nhưng đến giữa bài thì tự nhiên tôi tắc tị. Chuyện gì đang xảy ra với bộ nhớ của tôi vậy? Tôi lắp bắp, bối rối...Tôi nhìn mẹ, mẹ trợn mắt, mặt bà đỏ lên giận dữ. Cặp mắt bà long lên sòng sọc. Tôi sợ quá, “chết rồi, mình đang làm mẹ nổi điên” tôi run bắn, lóng ngóng, chưa biết làm gì thì mẹ hét lớn “chưa thuộc bài, học hành kiểu gì con kia?” rồi bất ngờ nguyên cái chén cơm mẹ đang cầm bay thẳng vô trán tôi. Tôi sợ cứng người, đau điếng, ngồi thụp xuống ván khóc thét lên. Ba tôi từ bên ngoài chạy như bay vô nhà, ôm tôi thiệt chặt.
Vết trầy trên trán tôi vài bữa là lành nhưng vết thương trong lòng tôi thì phải mất 20 năm.
20 năm sau tôi mới hiểu: Mẹ tôi là một perfectionist - một người cầu toàn. Bà cầu toàn trong mọi thứ: Ăn mặc, công việc, nhà cửa và dĩ nhiên trong cách dạy con. Lại thêm bị ảnh hưởng của nghề giáo, mọi thứ bà muốn dạy cho tụi tui đều được bà truyền dạy hết sức cặn kẽ, tỉ mỉ và nghiêm khắc. Ở trường tiểu học nơi mẹ tôi dạy, mẹ tôi nổi tiếng khó khăn, (tôi không bao giờ được học lớp của mẹ vì mẹ muốn tránh mang tiếng thiên vị) mẹ tôi bị học trò gọi là bà “chằn, cọp” vì mẹ tôi vào lớp là lũ học trò run như giun dế. Đứa học trò nào không thuộc bài hay làm gì sai trái là bị cây quất vào đít, bị nhéo tai đau điếng hồn. Tôi cũng bị họ ghét lây, mỗi lần đi học về là các anh chị lớp 5 đã bị mẹ tôi phạt vừa nhìn thấy tôi là hét lên “Thanh chằn! Thanh chằn!” Tôi mím môi bỏ đi mà không bao giờ dám kể gì với mẹ, sợ bị đánh thêm.
Phải kể thêm là bản tánh mẹ tôi nóng nảy, thẳng ruột ngựa, bà không bao giờ chấp nhận những điều sai trái, cũng không biết luồn cúi mềm mỏng (có lần bà dùng nguyên cái ghế đẩu nhỏ phang lên đầu ông hiệu trưởng mới từ Vinh chuyển vô Nam công tác vì ông kêu bà làm gì đó với quỹ khối lớp 5 mà bà cho là không phải với ba mẹ học trò). Tánh Mẹ là vậy, một là một, hai là hai, rất đâu ra đó, cuộc đời với bà hình như chỉ có trắng đen chứ không có màu xám.
Mẹ dạy rất kỹ, cho học trò làm đi làm lại đến khi hiểu làu làu mẹ mới buông họ ra. Học trò học với mẹ rất vất vả nhưng không ai bị mất căn bản. Các phụ huynh thích mẹ đến nỗi họ thường xuyên đến lớp, sau giờ dạy, cảm ơn mẹ đã tận tâm kèm dùm con cái họ, đã là một cô giáo có tâm, nhờ mẹ, con họ lên lớp 6 với cái nền rất vững chắc, dù trong 30 năm đứng lớp mẹ tôi không bao giờ mở lớp dạy thêm (sau này khi về hưu nhớ nghề bà có kèm cặp tụi nhỏ cho vui) và là cô giáo vô vụ lợi (không ai biết nhà chúng tôi ở đâu để biếu xén quà cáp.) Nhìn họ, những bác xích lô, ba gác, cô dì quang gánh dáng lam lũ đứng nói chuyện sau giờ tan trường với mẹ, nhiều lúc tôi không kìm được sự tự hào về mẹ mình.
Ở trường sao ở nhà vậy. Mẹ tôi cũng khó khăn y chang như vậy khi dạy dỗ chị em tôi. Bao nhiêu lần tụi tôi bị bầm dập, nhéo tai, thước kẽ đánh đầu ngón tay đau điếng. Bao lần đít lằn đen lằn đỏ. Với học trò mẹ nghiêm một, với chúng tôi mẹ nghiêm mười.Làm gì cũng phải đúng tiêu chuẩn. Không được sai chạy chỗ nào hết. Trong nhà chỉ có kỷ luật, làm việc, học học học, đọc sách, không được xem tv, không la cà hàng xóm. Bao nhiêu năm tôi đã nghĩ mình phải học, ráng nhai nuốt bài vở. Phải Học để thoát nghèo (ba mẹ tôi nghèo đến mức không có khả năng cho chúng tôi chơi một môn nhạc cụ hay thể dục gì. Mọi thứ kỹ năng thể dục thẩm mỹ chị em tôi phải tự mày mò lúc vào đại học). Dù mẹ không nói ra, chị em tôi tự hiểu chúng tôi không còn cách nào khác là phải giỏi nhứt lớp. Đó là cách duy nhứt để sau này ra trường được các công ty nước ngoài chọn làm việc, để có cuộc sống tốt hơn. Đó là cách duy nhứt chúng tôi thay đổi cuộc sống chính mình.
Mẹ dữ dằn, khó khăn, đánh đập chúng tôi vì đó là cách làm cha mẹ duy nhất mà mẹ biết. Với mẹ, không có cách nào dạy dỗ hiệu quả hơn.
Đó cũng là cáchmẹ yêu thương và rèn luyện chúng tôi nên người. Sau này khi tôi buồn hận mẹ, đó cũng là cách tôi lý giải với bản thân cho đỡ buồn, đỡ tức, cách tôi “làm hòa - make peace” với chuyện hồi nhỏ tôi hay bị chửi mắng, bị ăn đòn, bị quất té đit, nói chung là child abuse hoàn toàn vi phạm an toàn trẻ em theo cách nhìn của người Mỹ.
Giờ thì mọi sự đã qua, thời gian và mọi buồn đau hờn giận đã như nước chảy qua cầu, công bằng nhìn lại, phải nói mẹ có công đầu trong việc uốn nắn tôi thành một người trẻ “sáng giá. “ Nhờ mẹ luôn thúc đẩy tôi, hướng tôi đi chỗ này chỗ kia mà tôi khi vào đại học, so với bạn bè tôi đã có những thành tựu đáng khích lệ. Tôi đã giành không biết bao nhiêu học bổng loại khó (4 năm đại học không phải tốn tiền học phí), đã rèn luyện được tinh thần kỷ luật, sự tự tin và quan trọng hơn là sự khiêm tốn - nghĩ về mình ít lại, “con nghĩ con là ai chứ? Vầy chưa được, làm lại “ để cố gắng hơn nữa và đỉnh cao là đậu vào chương trình tuyển quản lý viên tập sự ngàn người lấy một người của một hãng tàu biển quốc tế, sự kiện mở cửa cho tôi thấy thế giới bao là rộng lớn và cuộc đời có bao điều tươi đẹp.
Sau này khi lớn ra đời, đi làm ở nhiều nước trên thế giới,có cơ hội tiếp xúc với nhiều người lớn tuổi cùng trang lứa với mẹ, tôi mới ý thức mẹ tôi thiếu nhiều kỹ năng khi làm mẹ. Mẹ tôi không -phải -là -một -bà -mẹ -hoàn hảo.
Khi lớn hơn một chút nữa, có con, tôi đã nhìn, đã học ở những người mẹ khác nhiều thứ khác mà mẹ tôi không có: như là lòng kiên nhẫn - là thứ quan trọng nhứt trong việc dạy con nít. Như là niềm tin bất tận vào con - luôn khuyến khích để con tự tin vào những điều con nghĩ. Như là sự ngọt ngào êm ái, nhẹ nhàng của mẹ, cho phép con vấp ngã để con tự học bài học đầu đời. Như là sự bao dung với những lựa chọn và thất bại của con. Và quan trọng nhứt là khả năng tiềm ra niềm vui trong tình mẫu tử. Vui vì mình được là mẹ của con. Vui vì những thứ con làm, những điều con nói, dùtuyệt vời, bổ ích hay vớ vẩn, ngây ngô mà con đem lại. Vui đơn giản vì có duyên mình mới là mẹ con. Vui vì đời chỉ có một lần, mẹ con hãy cùng nhau vui vẻ trước khi chim con bay khỏi tổ.
Bài viết này tôi viết trong lúc ăn trưa ở công ty, không có ý chê trách phán xét mẹ. Tôi biết mẹ đã nhất mực yêu thương chúng tôi theo cách riêng của bà. Tôi ngàn lần biết ơn mẹ đã tạo ra tôi một khởi đầu của cuộc sống tốt đẹp. Từ mẹ, tôi đã học được rất nhiều điều nên làm và cả những điều KHÔNG nên làm với thế hệ kế tiếp. Tôi biết ơn mẹ vì những điều tốt lành và tận đáy lòng cảm ơn một cách chân thành những khiếm khuyết của mẹ, cả những thứ mà vì sự thiếu hoàn hảo mẹ đã không đem đến cho tôi.
Nhờ chúng mà hy vọng tôi sẽ có thể trở thành một người mẹ tốt hơn.
*******
Hình: là tấm thiệp thằng con 9t nhà tui làm về mẹ nó, cô giáo gửi về nhà, tui choáng váng! Tui là everyday hero của nó. “ Hay giúp đỡ người khác, tích cực và siêng năng làm lụng” là 3 thứ mà nó cho là nổi bật nhất của má nó. Trời ạ

Tuesday, August 8, 2017

Về sự buông bỏ



Ai cũng hiểu nghĩa của từ buông bỏ nhưng không phải ai cũng "trải đời đủ" để biết buông bỏ thực sự là gì. Vài trong số những người bạn gái của tôi rất hay, rất giỏi, rất tài năng, làm gì cũng hay- nấu món gì cũng khéo. Việc nhà - vào bếp loáng một cái là ra mâm cơm ngon lành thơm phức, việc xã hội - thì giỏi giang, đi làm được tín nhiệm chiếm những vị trí trung cấp đến cao cấp trong các công ty lớn, thiên hạ 
vô cùng nể phục. Thế mà bạn nói với tôi rằng bạn không bỏ được những chuyện bi thảm đã xảy ra với bạn trong quá khứ. Những điều đã làm bạn quá đau lòng. Nhất là những đớn đau được tạo ra bởi những tình thân. Giữa đêm khi trằn trọc không ngủ đuọc, hay thi thoảng có việc gợi nhớ, bạn không thể nào cưỡng lại việc "replay" trong đầu những đoạn đối thoại đã diễn ra từ rất nhiều năm trước (mà trong những đoạn đối thoại đó bạn bị chì chiết, cay đắng, dằn vặt) hay những tình cảnh bạn bị vùi dập, đàn áp (bị bỏ rơi, bị nói xấu, bị đâm sau lưng hay truớc mặt). Tim bạn đã đầy sẹo nay lại chảy máu. Vết thương xem ra chẳng bao giờ có thể lành.
Bạn hỏi tôi mình phải làm sao đây? Có cách nào không? Tôi chẳng biết phải nói gì với bạn. Tôi thực lòng nghĩ sống với những nỗi đau buồn của quá khứ thật là một cách phí phạm cuộc đời không đáng có. Bạn đang tự cầm tù mình. Bạn đang như con sên tự vác trên mình thùng rác chứa đầy chất thải của quá khứ. Bạn "replay" lại những điều ấy để làm gì? Để thấy mình là đúng? Để chứng minh với thế giới bạn mới là người công chính? Nhưng mà để làm gì? Điều quan trọng với bạn nhất là gì? Là bạn đúng hay tâm bạn được bình an?
Nhưng mà.. vì tính tôi hay nể bạn lại còn... hèn nên không dám phê phán bạn thẳng mặt nên tôi kể cho bạn ấy nghe những gì tôi đã học được từ cuốn Trái đất mới - A New earth của Eckhart Tolle.
Rằng có hai vị tu sĩ trẻ đi mất ngày đường đất thì gặp một con đường đất nay đã trở nên hết sức lầy lội sau một cơn lũ lớn. Khi tiến gần một ngôi làng họ nhìn thấy một cô gái cực kỳ xinh đẹp mặc kimono đang cố băng qua con đương đầy sình ấy để vào làng . Cô gái thò chân xuống tỏ ý muốn băng qua nhưng trù trừ vì lớp bùn càng lúc càng nhão, chiếc áo kimono đẹp đẽ trên người của cô có nguy cơ bị hư hỏng nặng nề. Một trong hai vị tu sĩ trẻ nhìn thấy tình cảnh quyết định ra tay nghĩa hiệp, anh nhấc bổng cô gái lên bồng cô gái sang bên kia đường.
Hai vị tu sĩ lại đi cạnh nhau trong im lặng. 5 tiếng đồng hồ sau, khi về đến gần tu thất, vị tu sĩ còn lại hỏi vị tu sĩ đã bồng cô gái "Tại sao anh lại bế cô ấy? Chúng ta là tu sĩ. Chúng ta đâu được phép làm thế!"
Vụ tu sĩ còn trả lời " Tôi đã đặt cô ấy xuống lâu rồi. Trong lòng anh vẫn còn mang cô ấy theo sao?" ("I put her down hours ago, are you still carrying her?")
--------
P.s: ảnh "Life is tough but so are you" - bút tích của cô gái nhỏ nhà mình, hè ngoài đọc sách thì em chỉ thích luyện chữ.